Bức thư không kịp gửi
Một nữ thanh niên xung phong viết thư về cho gia đình sau nhiều tháng xa nhà. Tuy nhiên, bức thư chưa kịp gửi thì đơn vị phải làm nhiệm vụ khẩn cấp. Nhiều năm sau, bức thư ấy được tìm lại như một kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng tình cảm gia đình sâu nặng.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuyến đường vận tải đi qua tỉnh Quảng Bình luôn tấp nập xe cộ vận chuyển lương thực, vũ khí.
Ban ngày, con đường thường bị máy bay địch đánh phá.
Ban đêm, các đoàn xe lại nối đuôi nhau tiến về phía trước.
Bà Nguyễn Thị Lành khi ấy là một thanh niên xung phong trẻ tuổi.
Công việc của bà là san lấp hố bom và đảm bảo con đường luôn thông suốt.
Có những ngày bà cùng đồng đội làm việc liên tục nhiều giờ.
Đất đá văng tung tóe.
Mồ hôi hòa lẫn với bụi đất.
Nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Một buổi tối hiếm hoi được nghỉ sớm, bà Lành ngồi bên một tảng đá lớn.
Ánh trăng chiếu xuống con đường còn lấm tấm hố bom.
Bà lấy trong túi ra một tờ giấy nhỏ.
Đó là tờ giấy bà giữ từ nhiều ngày trước.
Bà bắt đầu viết thư về cho gia đình.
Đã nhiều tháng bà chưa được về thăm nhà.
Trong thư, bà kể về công việc hằng ngày.
Bà viết:
"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Con nhớ mẹ và các em nhiều lắm."
Những dòng chữ hiện ra chậm rãi.
Thỉnh thoảng, bà dừng lại suy nghĩ.
Có những điều bà muốn nói rất nhiều.
Nhưng không biết viết thế nào cho đủ.
Bà kể về những ngày làm việc giữa bom đạn.
Về những đêm thức trắng bên con đường.
Nhưng bà không viết về những nguy hiểm.
Vì bà không muốn gia đình lo lắng.
Khi bức thư gần hoàn thành, một tiếng gọi vang lên từ xa:
"Tất cả tập trung! Có nhiệm vụ khẩn cấp!"
Bà Lành vội gấp bức thư lại.
Chưa kịp cho vào phong bì.
Chưa kịp gửi về quê.
Bà nhét bức thư vào túi áo.
Rồi nhanh chóng chạy về phía đồng đội.
Đêm hôm đó, đơn vị phải ra sửa chữa một đoạn đường vừa bị bom đánh trúng.
Công việc diễn ra trong điều kiện rất nguy hiểm.
Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Đất đá tiếp tục rơi xuống.
Nhưng mọi người vẫn kiên trì làm việc.
Sau đợt làm nhiệm vụ ấy, nhiều đồ vật của đơn vị bị thất lạc.
Trong đó có cả chiếc túi nhỏ mà bà Lành từng cất bức thư.
Bức thư ấy đã không được gửi đi.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bà Lành trở về quê hương.
Trong một lần dọn lại những kỷ vật cũ, một đồng đội cũ mang đến cho bà một chiếc túi nhỏ.
Chiếc túi đã cũ và bạc màu.
Bên trong là tờ giấy đã ố vàng theo thời gian.
Đó chính là bức thư bà từng viết năm nào.
Bà cầm tờ giấy trên tay.
Những dòng chữ vẫn còn nguyên.
Bà đọc lại từng chữ.
Đôi mắt bà nhòe đi vì xúc động.
Mẹ của bà khi ấy đã mất từ lâu.
Bức thư ấy không còn cơ hội đến tay người nhận.
Nhưng nó vẫn là minh chứng cho tình cảm sâu nặng của một người con nơi chiến trường.
Từ đó, bà luôn giữ bức thư ấy như một kỷ vật thiêng liêng.
Mỗi khi kể lại câu chuyện, bà thường nói:
"Có những lời yêu thương, dù không gửi đi, vẫn sống mãi trong trái tim."



