Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG KỊP GỬI

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BỨC THƯ KHÔNG KỊP GỬI

Ở một bản nhỏ nằm giữa những đồi chè Shan tuyết của Sùng Đô, người dân vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện về ông Giàng Seo Lử — một cựu chiến binh người Mông luôn giữ bên mình một bức thư cũ đã ngả màu thời gian.

Bức thư ấy chưa bao giờ được gửi đi.

Ông Lử sinh năm 1955 trong một gia đình nghèo đông con. Thuở nhỏ, ông sống những ngày tháng thiếu ăn giữa núi đá và sương mù Tây Bắc. Dù khó khăn, ông vẫn là chàng trai khỏe mạnh, chăm chỉ và nổi tiếng thổi sáo hay nhất bản.

Năm 1978, nghe tin biên giới phía Bắc có chiến sự, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ngày ông đi, cô gái mà ông yêu đã lặng lẽ trao cho ông một chiếc khăn lanh tự thêu rồi nói:

“Em sẽ đợi anh trở về.”

Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.

Ông được phân công làm nhiệm vụ vận tải ở tuyến biên giới. Công việc của ông là gùi lương thực, đạn dược băng qua những con đường núi hiểm trở.

Những ngày mùa đông nơi biên giới lạnh buốt đến cắt da. Có những hôm hành quân suốt đêm trong mưa tuyết, quần áo ướt cứng nhưng người lính vẫn không được dừng lại.

Một đêm cuối năm 1979, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men lên chốt cao.

Trước lúc lên đường, người bạn thân cùng quê tên Vừ A Chơ lấy trong túi ra một lá thư rồi nhờ:

“Nếu tao có chuyện gì… mày mang thư này về cho mẹ tao nhé.”

Ông Lử chỉ cười:

“Chiến tranh sắp hết rồi, mày tự về mà đưa.”

Nhưng đêm ấy, trên đường hành quân, đơn vị bất ngờ gặp pháo kích.

Tiếng nổ vang rền giữa núi đá. Đất đá đổ xuống khắp nơi.

Khi trận pháo kết thúc, người bạn của ông đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới lạnh giá.

Trong ba lô của người đồng đội hy sinh vẫn còn lá thư chưa kịp gửi.

Sau chiến tranh, ông Lử trở về Sùng Đô mang theo bức thư ấy.

Ông đã nhiều lần định đến trao cho mẹ của bạn mình. Nhưng rồi mỗi lần cầm lá thư trên tay, ông lại không đủ can đảm.

Bởi trong thư, người lính trẻ viết:

“Mẹ ơi, con nhớ nhà lắm. Hết chiến tranh con sẽ về giúp mẹ trồng ngô.”

Người mẹ ấy sau này mất đi mà không bao giờ biết con trai mình đã viết những dòng cuối cùng như thế.

Từ đó, ông Lử luôn giữ lá thư trong chiếc hòm gỗ cạnh giường ngủ như giữ một phần ký ức của tuổi trẻ.

Sau khi trở về quê hương, ông tiếp tục lao động sản xuất như bao người dân vùng cao khác. Ông trồng chè, nuôi gia súc và vận động bà con cho con em đến trường.

Ông thường sang giao lưu với các cựu chiến binh ở Suối Quyền, Nậm Mười và Sơn Lương.

Mỗi lần nhắc đến chiến tranh, ông ít nói về chiến công mà thường kể về những người đồng đội đã không thể trở về.

Ông bảo:

“Người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với người đã nằm xuống.”

Nhiều năm trôi qua, bức thư đã cũ, nét chữ cũng mờ dần theo thời gian.

Một chiều cuối đông, khi lũ trẻ trong bản đang nô đùa ngoài sân, ông Lử lấy lá thư ra đọc lại lần nữa.

Bên ngoài hiên nhà, sương núi đang phủ xuống những đồi chè Shan tuyết xanh ngắt.

Người cựu binh già khẽ gấp lá thư lại, ánh mắt xa xăm.

Ông hiểu rằng chiến tranh đã lùi xa rất lâu rồi.

Nhưng có những ký ức, có những tình đồng đội và những lời hứa dang dở sẽ mãi mãi còn ở lại trong trái tim của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn