Cựu chiến binh

Bức thư không kịp gửi của người lính phòng không

Bức thư không kịp gửi của người lính phòng không

Lào Cai10/12/2025Trương Diệu My (Đoàn TN xã Thác Bà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ năm 1970, được phân về đơn vị phòng không đóng tại vùng ven Hà Nội. Khi đó, chiến tranh phá hoại bằng không quân của địch diễn ra dữ dội. Ngày nào chúng tôi cũng ở trong tư thế trực chiến, mắt luôn hướng lên trời.

Trong đơn vị, tôi thân nhất với anh Thành – hơn tôi ba tuổi, quê Thái Bình. Anh hiền lành, cẩn thận và hay viết thư. Cứ rảnh một chút là anh lại ngồi dưới gốc bàng, lom khom viết vài dòng gửi về cho vợ mới cưới. Anh bảo:
“Chiến tranh ác liệt lắm, nhưng chỉ cần nghĩ đến người ở nhà chờ mình, mình lại có thêm sức mạnh.”

Ngày 18/12/1972 – ngày mở đầu trận “Điện Biên Phủ trên không” – cả đơn vị căng như dây đàn. Đêm ấy, máy bay B-52 gầm rít, bom rơi sáng rực bầu trời. Chúng tôi liên tục nạp đạn, liên tục quan sát. Khi phát hiện tín hiệu, khẩu đội trưởng ra lệnh khai hỏa. Pháo sáng đỏ rực cả một vùng trời.

Giữa lúc đang thay băng đạn, một quả bom nổ rất gần trận địa. Khói bụi mịt mù. Khi tiếng nổ vừa tắt, tôi lao đi tìm anh Thành. Anh nằm cạnh ụ pháo, áo rách tả tơi. Tôi gọi, anh chỉ kịp mở mắt, đưa cho tôi một tờ giấy nhàu nát:
“Dũng… nếu tớ không về… cậu gửi giúp bức thư này cho vợ tớ nhé…”

Tôi siết tay anh, nhưng anh đã đi trước khi kịp nói thêm lời nào.

Sau trận đánh, chúng tôi tiễn anh về đất mẹ. Tôi giữ lá thư suốt chặng đường từ Hà Nội về Thái Bình. Người vợ trẻ của anh nghẹn ngào khi nhận lá thư còn lấm bụi pháo. Trong thư, anh chỉ viết vỏn vẹn:
“Em yêu, anh sẽ về. Chúng ta còn phải trồng lại vườn cam sau nhà.”

Hòa bình đã hơn 50 năm, nhưng mỗi khi nhắc lại trận địa pháo năm ấy, tôi vẫn nhớ ánh mắt của anh Thành – người lính đã ngã xuống khi còn dang dở lời hứa với gia đình.

Tôi kể lại câu chuyện này cho lớp trẻ để nhắc rằng: sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng những ước mơ rất đời thường mà nhiều người đã không kịp thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư không kịp gửi của người lính phòng không | Câu chuyện thời hoa lửa