Bài viết

Bức thư không người nhận

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 7B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những lá thư từ chiến trường từng là sợi dây kết nối con người nơi tuyến lửa với hậu phương thân yêu. Mỗi lá thư là một niềm hy vọng, là hơi ấm gửi về sau những trận bom ác liệt. Thế nhưng, có những lá thư… chưa bao giờ đến tay người nhận. Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện em từng nghe trong một buổi gặp mặt truyền thống 27/7 tại trường, câu chuyện về một bức thư còn dang dở của một người lính trẻ.

Bác Lâm – cựu chiến binh chống Mỹ – chậm rãi kể:“Năm 1967, bác thuộc đơn vị bộ binh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Đó là vùng đất khốc liệt, bom đạn suốt ngày đêm. Trước khi đi, em trai bác – tên Phúc – mới tròn 18 tuổi cũng xin nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị thông tin đóng cách đơn vị bác khoảng mười cây số.

Anh em cùng trong quân đội, nhưng chiến sự ác liệt nên chẳng mấy khi gặp nhau. Thỉnh thoảng, đơn vị bác hành quân qua gần đơn vị Phúc thì bác cố tìm cách gửi lời nhắn qua các chiến sĩ vận tải:

– Nếu gặp Phúc bảo anh Lâm vẫn khỏe, bảo nó giữ gìn đấy!

Một buổi tối tháng 6, bác cùng tổ trinh sát nhận nhiệm vụ áp sát đồi Động Tri. Khi đang bò qua khoảng đất trống, ánh pháo sáng bừng lên, kèm theo tiếng súng nổ ran. Bác và đồng đội nằm rạp xuống nhưng đạn từ lô cốt địch vẫn bắn xối xả. Bác bị thương nhẹ ở vai nhưng vẫn cố ép chặt miệng vết thương, tiếp tục bò lên phía trước.

Đến khi rút quân, bác được chuyển về trạm phẫu tiền phương. Trong lúc nằm điều trị, bác thấy anh liên lạc mang vào một túi vải nhỏ, nói là “đồ gửi lại chưa kịp chuyển”. Bác tò mò hỏi:

– Của ai thế?

Anh liên lạc đáp:

– Của một chiến sĩ đơn vị thông tin… hy sinh chiều qua khi địch pháo kích. Tên gì ấy nhỉ… à, hình như là Phúc.”

Nghe đến đây, bác chết lặng. Bác chồm dậy hỏi dồn:

– Phúc nào? Có phải Phúc quê Hải Dương không?!

Anh liên lạc giật mình gật đầu.

Tim bác như có ai bóp nghẹt. Bác mở túi vải run run. Bên trong chỉ có một cuốn sổ nhỏ, một chiếc khăn tay đã bạc màu và… một bức thư còn dang dở.

Trong thư Phúc viết:

“Anh Lâm yêu quý!

Em vẫn khỏe. Đơn vị chuẩn bị chuyển sang vị trí mới. Đêm qua, địch pháo kích dữ lắm. Nhưng anh đừng lo. Em quen rồi. Khi nào có dịp em sẽ xin về thăm anh. Em còn giữ chiếc khăn mẹ đưa hôm tiễn em lên đường.

Mẹ dặn khi nào gặp anh phải nhắn:

‘Hai anh em cố gắng giữ gìn sức khỏe. Cả nhà vẫn chờ ngày đoàn tụ…’

Anh ạ, đêm nay em nhớ nhà quá. Em muốn viết nhiều hơn nhưng trời lại sắp mưa. Em phải trực canh sóng, mai viết tiếp...”

Bức thư dừng lại ở đó. Nét chữ cuối chệch xuống như thể Phúc bị giật mình bởi tiếng bom rơi.

Bác ôm lá thư mà nước mắt trào ra. Bác thấy như có tiếng em mình gọi đâu đó giữa màn đêm rực cháy bom đạn.

Chiến tranh tiếp diễn. Bác ôm theo cuốn sổ và bức thư ấy cho đến ngày giải phóng. Khi trở về quê, bác gặp lại mẹ. Bà đứng chờ ở đầu ngõ, mái tóc bạc đi nhiều, hai mắt trũng sâu. Bác trao cuốn sổ và bức thư cho mẹ. Bà ôm chặt bức thư, run rẩy đọc từng chữ rồi lặng đi.

Bác nói trong nghẹn ngào:

– Mẹ để lại thư cho bác giữ. Bảo bác cố sống tốt, coi như Phúc vẫn luôn ở bên bác.

Đến giờ, bác vẫn mang theo bức thư ấy như một cách giữ em mình sống mãi.”

Bác Lâm dừng kể, mắt ngân ngấn lệ. Cả hội trường lặng phắc.

Qua câu chuyện “Bức thư không người nhận”, chúng ta thấy chiến tranh không chỉ là bom rơi đạn nổ, mà còn là những chia ly không hẹn ngày gặp lại, là nỗi đau của những người ở lại mòn mỏi đợi chờ.

Những hy sinh ấy đã làm nên hòa bình hôm nay. Chúng ta – thế hệ trẻ – phải biết trân trọng điều đó, sống có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình và đất nước. Mỗi dịp 27/7 và 22/12, khi thắp nén nhang tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, hãy nhớ rằng mỗi tên liệt sĩ là một giấc mơ dang dở, một bức thư không kịp gửi, một lời hẹn không trọn vẹn.

Hãy sống sao cho xứng đáng với niềm tin, với lời hẹn của thế hệ cha anh đã gửi gắm vào chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn