BỨC THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN
Linh là người viết thư giỏi nhất đơn vị.
Không phải vì chữ đẹp.
Mà vì cô biết cách viết những điều mà người khác không dám nói.
“Linh, viết giúp tao lá thư về nhà được không?” – một chiến sĩ hỏi.
“Ừ, nói đi.” – Linh cười.
Anh ngập ngừng:
“Viết sao cho má tao đừng lo…”
Linh gật đầu.
Cô hiểu.
Hầu như ai cũng có một điều giống nhau – họ không muốn người ở nhà biết sự thật.
Linh mười bảy tuổi khi vào chiến khu.
Cô không cầm súng.
Cô là giao liên.
Và… người viết thư.
Những lá thư đi qua tay cô luôn ấm áp, luôn đầy hy vọng.
Dù ngoài kia là bom đạn.
Một ngày, Linh nhận một nhiệm vụ đặc biệt.
Chuyển thư cho một đơn vị ở xa.
Quãng đường phải đi qua vùng nguy hiểm.
“Em đi được không?” – người chỉ huy hỏi.
Linh gật đầu:
“Em đi được.”
Cô không sợ.
Hoặc ít nhất… cô nghĩ mình không sợ. Trước khi đi, một người lính đưa cho cô một lá thư.
“Nhờ em… nếu có gì…”
Anh không nói hết câu.
Linh nhận lấy.
Trên phong bì chỉ ghi:
“Gửi má.”
Không tên.
Không địa chỉ rõ ràng.
“Anh tên gì?” – Linh hỏi.
Anh cười:
“Không quan trọng… chỉ cần má nhận được là được.” Hành trình bắt đầu lúc rạng sáng.
Linh đi một mình.
Rừng sâu, đường hẹp, tiếng chim lạ.
Mỗi bước chân đều phải cẩn thận.
Cô giữ chặt túi thư bên người.
Như giữ những sinh mệnh. Đến trưa, cô nghe tiếng động.
Địch.
Linh nấp vào bụi cây.
Tim đập mạnh.
Cô chưa từng đối mặt gần như vậy.
Một nhóm lính đi ngang.
Chỉ cách cô vài mét.
Cô nín thở.
Không cử động.
Một chiếc lá rơi xuống vai.
Cô không dám phủi.
Thời gian như ngừng lại.
Cuối cùng, họ đi qua.
Linh thở phào.
Nhưng tay vẫn run. Buổi chiều, trời đổ mưa.
Đường trơn.
Cô trượt ngã nhiều lần.
Túi thư bị ướt.
Linh vội vàng che lại.
“Không được ướt…” – cô lẩm bẩm.
Những lá thư… là hy vọng của bao người. Khi gần đến điểm hẹn, Linh nghe tiếng súng.
Một trận giao tranh vừa xảy ra.
Cô chạy nhanh hơn.
Đến nơi…
Cô đứng sững.
Đơn vị mà cô cần tìm… đã bị tấn công.
Nhiều người nằm lại.
Khói còn bốc lên.
Linh chạy tìm.
Không thấy người lính đã đưa thư cho cô.
Cô mở túi.
Lấy lá thư ra.
Nó vẫn còn nguyên.
Nhưng…
người nhận có thể sẽ không bao giờ biết.
Linh ngồi xuống, giữa bãi đất đầy dấu tích chiến tranh.
Cô mở lá thư.
Do dự.
Rồi đọc.
“Má à,
Con vẫn khỏe. Má đừng lo cho con.
Ở đây tụi con vui lắm… có nhiều bạn tốt.
Khi nào xong việc, con sẽ về ăn cơm với má…”
Linh không đọc tiếp.
Cô gấp lại.
Nước mắt rơi. Sau đó, Linh vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Cô giao những lá thư khác.
Nhưng riêng lá thư ấy…
cô giữ lại. Chiến tranh kết thúc.
Linh trở về.
Cô đi tìm.
Tìm người mẹ.
Dựa vào những thông tin ít ỏi.
Cuối cùng, cô tìm thấy một căn nhà nhỏ.
Một người phụ nữ già ngồi trước cửa.
“Bác… bác có con trai đi bộ đội không?”
Người phụ nữ nhìn cô:
“Có… nhưng nó đi lâu rồi…”
Linh đưa lá thư.
“Có người nhờ cháu gửi…”
Bà run run nhận lấy.
Đọc.
Rồi khóc.
“Thằng này… vẫn như ngày nào…”
Linh không nói.
Chỉ đứng lặng. Trước khi đi, bà gọi cô lại:
“Con… cảm ơn.”
Linh lắc đầu:
“Không… con chỉ là người mang thư.”
Nhiều năm sau, Linh vẫn viết.
Nhưng không còn là thư chiến tranh.
Cô viết về ký ức.
Về những người đã không trở về.
Và về…
một lá thư đã đến muộn.
Nhưng vẫn kịp…
để một người mẹ biết rằng
con mình
đã từng nhớ về bà
đến giây phút cuối cùng.


