Cựu chiến binh

Bức thư nhàu trong túi áo

Có những thứ người lính mang theo không nằm trong quân trang. Không được phát. Không có trong sổ cấp phát. Nhưng lại quý hơn cả chiếc ba lô hay bi đông nước. Với Nguyễn Văn Được, đó là một bức thư đã nhàu trong túi áo.

An Giang14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bức thư nhàu trong túi áo

Có những thứ người lính mang theo không nằm trong quân trang.

Không được phát.

Không có trong sổ cấp phát.

Nhưng lại quý hơn cả chiếc ba lô hay bi đông nước.

Với Nguyễn Văn Được, đó là một bức thư đã nhàu trong túi áo.

Lá thư ấy mẹ gửi từ quê.

Từ ngày nhận được, anh luôn gấp làm tư, cho vào túi áo trong, sát ngực.

Đi đâu cũng mang theo.

Hành quân qua suối, anh đưa tay che túi áo trước.

Mưa rừng ập xuống, anh lo thư ướt hơn lo quần áo.

Có lần đơn vị phải đi suốt đêm.

Đến lúc nghỉ, Lâm thấy Được lấy lá thư ra phơi dưới ánh đèn nhỏ.

Cậu cười:

— Thư mà cậu giữ như báu vật ấy.

Được đáp:

— Thì đúng là báu vật còn gì.

Lâm hỏi:

— Đọc thuộc chưa?

Được bật cười:

— Thuộc gần hết rồi.

Rồi anh đọc lại như không cần nhìn giấy:

“Con nhớ giữ sức khỏe, thương yêu đồng đội, đừng lo cho mẹ…”

Lâm im lặng nghe.

Đến cuối, cậu nói nhỏ:

— Mẹ cậu thương cậu thật.

Được không trả lời.

Chỉ cẩn thận gấp thư lại.

Nhưng càng ngày bức thư càng nhàu.

Những nếp gấp trắng hằn lên giấy.

Góc thư sờn đi vì được mở ra quá nhiều lần.

Có chỗ mực nhòe vì một trận mưa bất chợt.

Có chỗ ố vàng vì mồ hôi thấm qua lớp áo.

Một đêm, đơn vị nghỉ bên bìa rừng.

Trời lạnh.

Được lấy thư ra đọc lại.

Anh không đọc để biết tin gì mới nữa.

Tin đã cũ rồi.

Mùa lúa đã qua.

Mái tranh chắc cũng đã được vá xong.

Em gái có lẽ đã lớn thêm.

Nhưng anh vẫn đọc.

Bởi mỗi lần mở thư ra, anh thấy quê nhà gần hơn một chút.

Hòa nhìn sang hỏi:

— Sao không cất đi cho khỏi rách?

Được mỉm cười:

— Cất kỹ quá thì nhớ nhà biết lấy gì mà nhìn.

Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.

Ai cũng hiểu cảm giác đó.

Người thì giữ ảnh mẹ.

Người giữ chiếc khăn tay.

Người giữ nhành lá khô hái ở quê.

Còn Được giữ bức thư đã nhàu.

Có lần hành quân gấp, anh làm rơi thư mà không biết.

Đi được một đoạn, sờ túi áo không thấy, anh tái mặt quay lại tìm.

Lâm chạy theo:

— Mất gì thế?

— Mất thư của mẹ!

Hai người soi đèn tìm giữa bùn đất.

Cuối cùng, lá thư nằm kẹt dưới một bụi cỏ ướt.

Được nhặt lên, lau nhẹ rồi thở phào.

Lâm nhìn bạn, lắc đầu:

— Tôi chưa thấy ai quý một lá thư như cậu.

Được cười, nhưng mắt đỏ hoe:

— Vì ở đây, đó là thứ gần mẹ nhất.

Đêm ấy, anh hong lá thư bên ngọn lửa nhỏ.

Giấy cong lại vì nóng.

Mực càng nhạt thêm.

Nhưng anh vẫn giữ.

Nhiều năm sau, bác Được kể:

“Lá thư ấy không còn nguyên vẹn nữa. Nó nhàu, nhòe và cũ đến mức nhiều người nhìn vào tưởng chỉ là mảnh giấy bỏ đi.”

Bác dừng một lúc rồi nói:

“Nhưng với tôi, nó là cả một mái nhà.”

Sau chiến tranh, bác vẫn giữ lá thư trong chiếc hộp gỗ.

Thỉnh thoảng mở ra, giấy đã giòn, chỉ cần mạnh tay là có thể rách.

Bác không đọc hết nữa.

Chỉ nhìn nét chữ của mẹ.

Thế là đủ.

Bởi có những điều không cần đọc thành lời.

Chúng đã nằm trong tim người con suốt cả cuộc đời.

Bức thư nhàu trong túi áo không còn nguyên như ngày gửi đi. Nhưng chính những nếp gấp, vết nhòe và góc giấy sờn ấy lại chứng minh rằng nó đã theo người lính qua biết bao chặng đường, mưa gió và nỗi nhớ quê nhà. Và đôi khi, một mảnh giấy cũ có thể giữ ấm một trái tim giữa những năm tháng khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn