Bức Thư Nhòe Mực Và Lời Hứa Dang Dở
Tên tôi là Lê Minh Trí, một lính thông tin giữa lòng chảo lửa Thành cổ. Sau mỗi đợt pháo kích tàn khốc của địch, một trong những nhiệm vụ đau lòng nhất của tôi là đi thu dọn di vật của đồng đội đã hy sinh. Công việc ấy, thề với lòng mình, nó nặng nề hơn bất cứ loại khí tài hay súng đạn nào tôi từng mang vác. Trong một góc hầm sập, tôi tìm thấy một chiếc ba lô sờn rách, nhuộm màu bùn đất và máu. Bên trong, cuộn tròn giữa lớp vải nát là một lá thư được gấp vô cùng cẩn thận. Giấy đã sũng nước, mực
Tên tôi là Lê Minh Trí, một lính thông tin giữa lòng chảo lửa Thành cổ. Sau mỗi đợt pháo kích tàn khốc của địch, một trong những nhiệm vụ đau lòng nhất của tôi là đi thu dọn di vật của đồng đội đã hy sinh. Công việc ấy, thề với lòng mình, nó nặng nề hơn bất cứ loại khí tài hay súng đạn nào tôi từng mang vác.
Trong một góc hầm sập, tôi tìm thấy một chiếc ba lô sờn rách, nhuộm màu bùn đất và máu. Bên trong, cuộn tròn giữa lớp vải nát là một lá thư được gấp vô cùng cẩn thận. Giấy đã sũng nước, mực tím nhòe đi, nhưng những con chữ vẫn hiện lên đầy khắc khoải. Đó là lá thư gửi cho mẹ ở quê nhà. Cậu ấy kể về những bữa cơm kham khổ chỉ có muối trắng và rau rừng, dặn mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng nhiều cho con, và nhất định hẹn ngày chiến thắng sẽ về đưa mẹ đi xem hội làng.
Chỉ mới buổi chiều hôm đó, tôi còn thấy cậu ngồi tựa lưng vào vách hầm, vừa huýt sáo vừa tỉ mẩn vá lại quai dép cao su đứt. Cậu cười, nụ cười hiền khô của một chàng trai mới lớn. Vậy mà đêm xuống, một quả pháo dội trúng vị trí ấy. Sáng ra, cậu nằm đó, lặng yên như đang ngủ, nhưng nhịp thở đã tắt lịm từ bao giờ. Tôi run run gấp lại lá thư, đặt nó vào bàn tay lạnh ngắt của cậu trước khi đắp đất. Chiến tranh là thế, có những lời hứa sinh ra là để mãi mãi nằm lại dưới nấm mộ xanh, không bao giờ đến được tay người nhận.



