Bức Thư “thiêng” của liệt sĩ và câu chuyện ít biết việc đưa thư về Thành
Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở miền Bắc. Tuổi thơ của anh gắn với những ngày theo mẹ ra đồng, những buổi chiều thả diều trên triền đê và tiếng gọi nhau vang vọng khắp xóm làng. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, Huỳnh vẫn là một chàng trai chăm chỉ, hiền lành và luôn giàu tình cảm. Anh yêu quê hương tha thiết và luôn mơ ước một ngày đất nước được hòa bình để mọi người không còn phải sống trong cảnh bom đạn chia ly.
Nhưng chiến tranh ngày càng ác liệt. Tin tức về những trận bom, những cuộc càn quét của kẻ thù liên tục truyền về quê hương. Chứng kiến cảnh đất nước đau thương, chàng trai trẻ ấy hiểu rằng mình không thể đứng yên. Một buổi sáng, Huỳnh khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ anh chỉ lặng lẽ nắm chặt tay con trai mà không nói nên lời. Còn Huỳnh, anh quay lại nhìn mái nhà nhỏ thân thương rồi tự nhủ nhất định sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ quê hương.
Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Người lính trẻ phải sống giữa núi rừng khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn đối mặt với bom đạn. Có những đêm cả đơn vị phải hành quân xuyên rừng trong mưa lớn, quần áo ướt lạnh nhưng không ai được phép dừng chân. Có những lần địch càn quét dữ dội, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình, nhưng những người còn sống vẫn phải tiếp tục tiến lên.
Trong hoàn cảnh ấy, điều giúp Huỳnh vượt qua mọi khó khăn chính là tình yêu quê hương và nỗi nhớ gia đình. Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, anh lại lấy cuốn sổ nhỏ ra viết thư gửi về nhà. Anh kể cho mẹ nghe về cuộc sống nơi chiến trường, hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ và dặn dò em nhỏ cố gắng học hành. Tuy sống giữa lằn ranh sinh tử, nhưng trong thư anh luôn viết bằng giọng điệu lạc quan để gia đình yên lòng. Đồng đội ai cũng quý mến Lê Văn Huỳnh. Anh sống giản dị, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Trong những lúc khó khăn nhất, anh thường động viên đồng đội rằng rồi chiến tranh sẽ kết thúc, đất nước nhất định sẽ hòa bình. Chính niềm tin mạnh mẽ ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính trẻ giữa chiến trường ác liệt.
Rồi một ngày, đơn vị của Huỳnh nhận nhiệm vụ tham gia một trận đánh lớn. Trước giờ xuất kích, linh cảm điều chẳng lành, anh ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét để viết bức thư cuối cùng gửi gia đình. Trong thư, anh không nói nhiều về bản thân mà chỉ nhắc đến cha mẹ, quê hương và Tổ quốc. Anh viết rằng nếu mình hy sinh thì gia đình đừng quá đau buồn, bởi anh đã được sống những ngày tháng ý nghĩa nhất của tuổi trẻ. Anh tin sự hy sinh của mình và đồng đội sẽ góp phần đem lại độc lập cho dân tộc.
Bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh
Những dòng chữ trong bức thư ấy vừa bình dị vừa đau đáu yêu thương. Người đọc có thể cảm nhận rõ tình cảm sâu nặng của một người con dành cho gia đình và tinh thần sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho đất nước. Đó không chỉ là lời nhắn gửi cuối cùng mà còn là khát vọng cháy bỏng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.
Ít lâu sau, trong một trận chiến ác liệt, Lê Văn Huỳnh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đồng đội tìm thấy bức thư vẫn còn nguyên trong ba lô của anh. Khi đọc những dòng chữ ấy, ai cũng nghẹn ngào. Bức thư nhanh chóng được lưu truyền và trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống cao cả của người lính Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đã hòa bình và phát triển. Nhưng câu chuyện về Lê Văn Huỳnh vẫn luôn được nhắc lại như một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm đối với quê hương. Anh đã ngã xuống để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi những ước mơ của mình.
Nguồn: Báo Dân Trí, Bức Thư “thiêng” của liệt sĩ và câu chuyện ít biết việc đưa thư về Thành
https://dantri.com.vn/lao-dong-viec-lam/buc-thu-thieng-cua-…thu-ve-thanh-co-20220103103308434.htm



