BỨC THƯ TÌNH TRÊN CÁNH VÕNG
BỨC THƯ TÌNH TRÊN CÁNH VÕNG
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Đức (Cựu chiến binh Sư đoàn 304)
"Năm 1973, chiến trường Nam Bộ vào mùa mưa. Đơn vị chúng tôi đóng quân trong một khu rừng rậm rạp, muỗi vắt nhiều vô kể. Đời lính chiến trường, ngoài khẩu súng, hòm đạn thì chiếc võng nilon chính là 'ngôi nhà' di động thân thương nhất. Trên chính cánh võng ấy, tôi đã chứng kiến câu chuyện tình yêu thiêng liêng của người bạn thân cùng tiểu đội – cậu liên lạc tên Nam.
Nam có người yêu ở quê nhà Thái Bình, tên là Mai. Hai đứa hẹn ước hòa bình sẽ cưới nhau. Mỗi lần nhận được thư hậu phương, Nam như người mất hồn, cứ cười thầm một mình. Đêm xuống, cậu ấy thường chong đèn dầu làm bằng vỏ lọ thuốc streptomycin, nằm trên võng nắn nót viết thư trả lời cho người yêu. Cánh võng đung đưa theo từng nét chữ, mang theo bao nỗi nhớ thương và khát vọng ngày đoàn tụ.
Một ngày, trận càn quét bất ngờ của địch ập đến. Căn cứ bị oanh tạc dữ dội. Nam bị trúng mảnh pháo vào ngực khi đang cố gắng bảo vệ tài liệu mật. Khi chúng tôi chạy đến, máu đã nhuộm đỏ chiếc áo chiến sĩ của cậu. Tay Nam vẫn ghì chặt lấy ba lô, nơi cất giữ những bức thư chưa kịp gửi. Cậu nhìn tôi, thều thào không thành tiếng: 'Đức ơi... gửi... gửi cho Mai giúp tớ...'.
Nam hy sinh trên tay tôi khi tuổi đời chưa đầy hai mươi. Sau ngày giải phóng, tôi lặn lội về tận Thái Bình, trao tận tay Mai tập thư lem luốc vết bùn đất và cả vệt máu khô đã thẫm màu của Nam. Mai không khóc thành tiếng, cô ấy ôm tập thư vào lòng, ngồi lặng thinh bên bậu cửa. Mối tình thời hoa lửa ấy không có đám cưới rình rang, nhưng nó đã hóa thành bất tử trên cánh võng Trường Sơn năm nào."


