BỨC THƯ TÌNH TRONG BA LÔ NGƯỜI LÍNH TRẺ
BỨC THƯ TÌNH TRONG BA LÔ NGƯỜI LÍNH TRẺ
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Đức (Cựu chiến binh Sư đoàn 320, chiến trường Tây Nguyên)
"Đời lính chiến trường ngoài khẩu súng, hòm đạn thì chiếc ba lô cóc bạc màu chính là 'ngôi nhà di động' thân thương nhất của mỗi người chúng tôi. Trong chiếc ba lô ấy, mỗi đứa đều giấu một khoảng trời riêng tư, một niềm an ủi tinh thần vô giá để đi qua những năm tháng đạn bom tàn khốc. Với cậu bạn thân cùng tiểu đội của tôi – liên lạc tên Thành – đó là lá thư tình viết dở của người yêu nơi quê nhà.
Thành có người yêu tên là Mai, hai đứa là bạn thanh mai trúc mã ở một vùng quê chiêm trũng lúa nước Thái Bình. Lá thư của Mai được viết trên trang giấy học trò nắn nót, gửi vào chiến trường mang theo hương thơm dịu nhẹ của mùi rơm rạ quê nhà. Thành nâng niu lá thư ấy lắm, mỗi tối dưới ánh đèn dầu hắt hiu góc hầm, cậu lại mở ra đọc đi đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng từng dấu phẩy, nét chữ.
Mùa hè năm 1972 khốc liệt, đơn vị chúng tôi đánh chiếm một cao điểm phòng ngự vững chắc của địch. Thành bị trúng mảnh pháo găm vào ngực khi đang chạy bộ truyền mệnh lệnh chỉ huy giữa làn đạn xối xả. Khi tôi chạy đến đỡ cậu, máu đã nhuộm đỏ cả ngực áo chiến sĩ.
Tay Thành vẫn ghì chặt lấy chiếc ba lô cóc trước ngực, nhìn tôi, giọng yếu ớt: 'Đức ơi... lá thư... gửi lại cho Mai giúp tớ...'. Thành ra đi khi tuổi đời chưa đầy hai mươi. Sau ngày hòa bình, tôi lặn lội về tận Thái Bình, trao lại chiếc ba lô và lá thư sờn rách thấm vệt máu khô thẫm màu cho Mai. Mối tình thời hoa lửa ấy tuy dở dang, nhưng nó đã hóa thành bất tử trên cánh võng rừng già Trường Sơn."



