Bài viết

Bức thư tình trong chiếc bi - đông của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh

Bên cạnh những ngày tháng bom đạn khốc liệt ấy, tình yêu luôn có mặt bên cạnh để động viên tinh thần các chiến sĩ. Câu chuyện về bức thư tình trong chiếc bi - đông của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là một trong những trang sử lãng mạn nhưng đau thương và bi tráng nhất của thế hệ sinh viên xếp bút nghiên ra trận năm 1972, được ví như một " bản di chúc tình yêu" bất tử vượt qua không gian và thời gian.

Cao Bằng07/07/2026Tống Thị Bảo Ngọc3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên cạnh những ngày tháng bom đạn khốc liệt ấy, tình yêu luôn có mặt bên cạnh để động viên tinh thần các chiến sĩ. Câu chuyện về bức thư tình trong chiếc bi - đông của Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là một trong những trang sử lãng mạn nhưng đau thương và bi tráng nhất của thế hệ sinh viên xếp bút nghiên ra trận năm 1972, được ví như một “bản di chúc tình yêu” bất tử vượt qua thời gian và không gian.

Anh Lê Văn Huỳnh vốn là một chàng sinh viên giỏi của trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Giữa lúc cuộc chiến tại Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, anh cùng hàng vạn sinh viên thủ đô đã gác lại tương lai tương sáng để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước khi nhập ngũ, anh Huỳnh được nghỉ phép vài ngày về thăm gia đình tại Kiến Xương. Chính trong những ngày ngắn ngủi này, anh đã làm đám cưới với chị Đặng Thị Phong - người bạn thanh mai trúc mã của anh từ thưở thiếu thời. Đám cưới thời chiến diễn ra giản dị, ấm áp. Nhưng cưới nhau vỏn vẹn được 6 ngày thì anh Huỳnh phải khoác ba lô lên đường. Họ chia tay nhau mà chưa kịp có với nhau một tấm ảnh chung, chỉ biết hẹn thề ngày chiến thắng anh sẽ trở về.

Khi cuộc chiến giành giật từng tấc đất ở Thành cổ bước vào giai đoạn đỉnh điểm, anh Huỳnh dường như đã linh cảm được ngày ra đi của mình. Trong những khoảng lặng bom đạn hiếm hoi, anh đã ngồi trong căn hầm sụt lở bên bờ sông Thạch Hãn, nắn nót viết một bức thư dài 10 trang giấy. Bức thư không có một lời than vãn hay sợ hãi, mà tràn đầy sự thanh thản, lý tưởng sống cao đẹp và một tình yêu sâu sắc gửi đến những người thân yêu nhất: mẹ già, người vợ trẻ, anh chị và đứa cháu đích tôn. Sau khi viết xong, anh cẩn thận cuộn tròn bức thư, nhét vào chiếc bi - đông nước bằng nhôm của mình, vặn chặt nắp lại và lén chôn xuống góc hầm chiến đấu. Ngày 11/09/1972, chỉ cách vài ngày sau khi viết xong bức thư “ly biệt”, anh Huỳnh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ trên sông Thạch Hãn, khi tuổi đời vừa tròn 23.

Suốt 30 năm sau, người ta mới tìm thấy di cốt của anh Huỳnh, và bên cạnh là chiếc bi - đông đã hoen rỉ, bên trong là 10 trang thư vẫn còn vẹn nguyên chữ viết. Khi bức thư được đọc lên, tất cả những người có mặt tại nghĩa trang đều bật khóc. Anh Huỳnh đã dự lượng chính xác ngày mình hy sinh và chỉ chỗ mình nằm lại một cách kỳ lạ.

Lời dặn “ Em hãy bước tiếp” của anh Huỳnh xuất phát từ tình yêu quá lớn, anh không muốn người vợ trẻ phải thanh xuân độc bước, Thế nhưng, chị Đặng Thị Phong đã chọn cách chung thuỷ trọn đời với mối tình 6 ngày ấy. Chị không đi bước nữa, mà coi 10 trang thư trong chiếc bi - đông ấy như báu vật, như chính linh hồn của anh luôn ở bên cạnh mình. Chiếc bi - đông và 10 trang thư ấy đang được trang trọng lưu giữ và trưng bày tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, trở thành minh chứng sống động nhất cho một thế hệ thanh niên: yêu hết mình nhưng sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tư do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư tình trong chiếc bi - đông của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh | Câu chuyện thời hoa lửa