Bài viết

Bức thư tình viết dở và lời thề của người lính trẻ NGUYỄN VĂN NAM

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có hàng vạn chàng trai, cô gái đã lên đường với tâm thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Bên cạnh những tên tuổi lẫy lừng, còn có những người lính bình dị mà câu chuyện của họ chỉ được biết đến qua những kỷ vật nhuốm màu thời gian. Một trong số đó là Liệt sĩ Nguyễn Văn Nam, người đã để lại một bức thư viết dở trên chiến trường – một minh chứng đau đớn nhưng đẹp đẽ về tình yêu và tình người trong khói lửa.

​Nguyễn Văn Nam lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng làng quê nghèo và người bạn gái thủa thiếu thời. Anh thuộc thế hệ thanh niên xung phong, những người không ngại gian khổ, lấy tiếng hát át tiếng bom, dùng đôi vai trần để tải lương, tải đạn. Trong ký ức của những người đồng đội còn sống sót, Nam là một chàng trai hiền lành, luôn nhường nhịn phần cơm ít ỏi của mình cho những chiến sĩ nhỏ tuổi hơn hoặc những người đang bị cơn sốt rét hành hạ.

​Câu chuyện về anh thực sự gây xúc động mạnh khi người ta tìm thấy cuốn sổ tay của anh sau một trận càn quét dữ dội của địch tại vùng biên giới. Giữa những trang giấy đã ố vàng vì máu và nước mưa, là một bức thư gửi cho người yêu phương xa vẫn còn viết dở. Trong thư, anh không kể về sự khốc liệt của bom đạn, không nói về nỗi sợ hãi trước cái chết. Anh chỉ kể về những khóm hoa rừng nở muộn bên chiến hào, về ước mơ sau ngày hòa bình sẽ về cùng cô đi dạo bên bờ đê lộng gió.

​Tình người trong chiến tranh hiện lên rõ nét nhất qua lời kể của người tiểu đội trưởng năm xưa về sự hy sinh của Nam. Trong trận đánh ấy, khi thấy một người đồng đội trẻ bị kẹt lại giữa làn hỏa lực mạnh, Nam đã không ngần ngại rời khỏi vị trí an toàn, băng qua mưa bom để kéo bạn vào hầm. Anh đã dùng thân mình che chắn cho người đồng đội ấy. Khi viên đạn cuối cùng găm vào ngực, anh chỉ kịp mỉm cười và trao lại cuốn sổ tay cho bạn, hơi thở lịm dần nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm tin vào ngày chiến thắng.

​Hành động của Nam không chỉ là sự quả cảm của một quân nhân, mà đó là tình đồng chí, nghĩa đồng bào cao cả. Anh đã chọn cái chết để nhường lại sự sống cho người khác, chọn dở dang tình yêu cá nhân để góp phần vào sự vẹn toàn của đất nước. Bức thư tình viết dở ấy mãi mãi không bao giờ đến tay người nhận, nhưng nó đã trở thành một biểu tượng cho tâm hồn lãng mạn và cao thượng của thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.

​Đối với một học sinh lớp 11 như tôi, câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Nam mang lại một góc nhìn rất khác về chiến tranh. Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những khoảng lặng đầy nhân văn. Nó dạy cho tôi biết rằng, mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi phút giây bình yên ta đang có đều được đánh đổi bằng những ước mơ dang dở của những người đi trước. Sự hy sinh thầm lặng của những người lính ít tên tuổi như anh Nam nhắc nhở tôi rằng: Không có anh hùng nào là vô danh, bởi tên của họ đã được khắc ghi vào hình hài của Tổ quốc.

​Học tập tấm gương của những người thanh niên xung phong năm xưa, tôi nhận thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với cuộc sống hiện tại. Trách nhiệm đó không chỉ là học tập thật tốt để xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu đẹp, mà còn là biết sống sẻ chia, yêu thương những người xung quanh mình. Tình người trong chiến tranh là sẵn sàng hy sinh tính mạng, còn tình người trong hòa bình là sự cảm thông, giúp đỡ và cùng nhau vượt qua khó khăn.

​Dù thời gian có trôi qua bao lâu, câu chuyện về người lính với bức thư viết dở vẫn sẽ mãi là một ký ức xúc động. Anh Nguyễn Văn Nam và hàng ngàn người lính khác có thể ít người biết đến, nhưng lý tưởng và tình yêu họ để lại sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ chúng tôi bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn