BỨC THƯ TÌNH VIẾT TRÊN GIẤY GÓI ĐẠN CAO XẠ
BỨC THƯ TÌNH VIẾT TRÊN GIẤY GÓI ĐẠN CAO XẠ
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Oanh (Cựu nữ tự vệ bến phà Ghép, Thanh Hóa)
"Nhắc đến những năm tháng chống Mỹ cứu nước, bến phà Ghép là một trong những tọa độ lửa hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn. Đội nữ dân quân tự vệ chúng tôi ngày đêm bám trận địa pháo cao xạ, mắt không rời bầu trời để bảo vệ những chuyến phà chở xe vào Nam.
Yêu nhau từ ngày còn ở quê, anh chiến sĩ pháo thủ tên Hùng và tôi cùng trực chiến trên một trận địa nhưng ở hai khẩu đội khác nhau, hiếm khi có vài phút để đứng lại nói chuyện. Một đêm ngớt tiếng bom, Hùng nhờ một cậu liên lạc chuyển cho tôi một bọc giấy nhỏ quấn chặt bằng dây kẽm. Tôi mở ra dưới ánh chớp bom từ xa, bên trong là một bức thư được viết vội trên mặt sau của tờ giấy sáp màu nâu – loại giấy vốn dùng để gói các hòm đạn cao xạ 37mm.
Nét chữ bằng bút chì xộc xệch, khét lẹt mùi thuốc súng: 'Súng anh đã nổ, tim anh đã hướng về em. Chờ ngày chiến thắng, anh dắt em về qua bến phà quê mình''. Bức thư tình thời hoa lửa ấy dẫu thô sơ, đầy mùi dầu mỡ và thuốc súng, nhưng đối với tôi là lời thề thủy chung son sắt nhất, tiếp thêm cho chúng tôi ý chí sắt đá để kiên cường bám trụ trận địa dưới làn bom bão đạn."



