BỨC THƯ TÌNH VIẾT TỪ CỬA TỬ
Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, nơi mà mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và ký ức, có một người lính sinh viên đã viết nên những dòng chữ làm lay động hàng triệu trái tim cho đến tận bây giờ.
Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, nơi mà mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và ký ức, có một người lính sinh viên đã viết nên những dòng chữ làm lay động hàng triệu trái tim cho đến tận bây giờ.
Lời dự cảm bình thản
Trước khi bước vào trận chiến khốc liệt nhất, anh Huỳnh dường như đã dự cảm được sự ra đi của mình. Anh dành 3 ngày để viết một bức thư dài 10 trang gửi về cho gia đình. Thay vì sự bi lụy, bức thư toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh viết cho mẹ, cho vợ (chị xơ mới cưới được 6 ngày đã phải chia xa) với những lời dặn dò tỉ mỉ như một chuyến đi xa chưa hẹn ngày về.
"Mẹ kính yêu... Đừng buồn vì con"
Trong thư, anh viết: "Mẹ kính yêu! Con đi mẹ chớ buồn nhiều... Ngày thống nhất con sẽ về. Nếu con không về, mẹ hãy coi như con đã đi xây dựng một đất nước mới tốt đẹp hơn." Đó không phải là lời sáo rỗng, đó là sự lựa chọn của một người trí thức hiểu rõ giá trị của độc lập.
Tình yêu sắt son trong khói súng
Xúc động nhất là những dòng anh viết cho người vợ trẻ – chị Đặng Thị Xơ: "Em sẽ đi bước nữa khi còn trẻ... Đừng để tuổi xuân trôi qua lãng phí. Nhưng hãy nhớ, anh luôn yêu em." Anh thậm chí còn chỉ dẫn kỹ càng nơi mình sẽ nằm lại: "Dòng sông Thạch Hãn sẽ là nơi anh yên nghỉ..."
Sự hy sinh và lời hồi đáp của lịch sử
Đúng như dự cảm, anh Huỳnh đã ngã xuống trong trận chiến bảo vệ Thành cổ. Bức thư ấy được đồng đội giữ lại và sau này mới đến được tay gia đình. 30 năm sau, nhờ những chỉ dẫn chi tiết trong bức thư "định mệnh" ấy, gia đình và đồng đội đã tìm thấy hài cốt của anh đúng tại vị trí anh mô tả.



