BỨC THƯ TRÊN GIẤY BẠT: BINH NHẤT LÊ VĂN BÌNH
BỨC THƯ TRÊN GIẤY BẠT: BINH NHẤT LÊ VĂN BÌNH
Nếu có một thứ có thể vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian để nói lên tiếng lòng của người lính trước giờ ra trận, thì đó chính là những dòng chữ chông chênh viết vội trên mảnh giấy bạt che mưa. Thiên trường ca đẫm nước mắt ấy gọi tên Binh nhất, Chiến sĩ Lê Văn Bình, sinh năm 1960 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ khi đất nước vừa im tiếng súng chống Mỹ, anh tiếp tục bước vào cuộc chiến bảo vệ biên cương trong đội hình của d4e270f341QĐ4 (Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270, Sư đoàn 341, Quân đoàn 4).
Mạch truyện ngược dòng thời gian đưa ta về ngày 25 tháng 6 năm 1980 tại mặt trận biên giới Tây Nam ngột ngạt. Đêm trước ngày ngã xuống, anh Bình ngồi dưới chiến hào dùng cây bút bi mực xanh đã cạn gần hết để viết thư về cho người mẹ già ở quê nhà Nghĩa Đồng. Anh viết về những rặng cây thốt nốt cao vút, viết về lời hứa mùa gặt năm sau sẽ xin phép đơn vị về phụ mẹ gánh lúa. Nhưng lá thư ấy vĩnh viễn không bao giờ có thể gửi đi qua đường bưu điện lính.
Sáng hôm sau, trận địa bị bộ binh địch tràn ngập sau một loạt pháo kích hủy diệt. Anh Bình dẫu bị mảnh đạn xé rách lồng ngực, máu tuôn xối xả làm nhòe đi vạt áo, vẫn kiên quyết bám trụ bên bệ súng máy nhả từng loạt đạn đanh thép bẻ gãy mũi đột kích của giặc cho đến hơi thở cuối cùng.
Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm thức người ở lại chính là mảnh giấy bạt ghi bức thư viết dở dính đầy máu tươi nằm trong túi áo ngực của anh, dẫu bị khói súng nung sém đen một góc nhưng dòng chữ cuối cùng vẫn hiện rõ vẻ kiên trung: "Mẹ ơi, con trai mẹ không bao giờ lùi bước...". Sự ra đi ở tuổi đôi mươi của anh Bình là một minh chứng kiêu hãnh cho bản lĩnh sắt đá của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư vì độc lập vẹn tròn của Tổ quốc.



