Bài viết

BỨC THƯ TRÊN GIẤY XI MĂNG NƠI ĐÈO NGANG

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC THƯ TRÊN GIẤY XI MĂNG NƠI ĐÈO NGANG

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Bình (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 759, Quảng Bình)

"Đội thanh niên xung phong bám trụ đỉnh Đèo Ngang những năm 1968 chịu đựng một cuộc sống cực kỳ gian khổ. Bom đánh phá suốt ngày đêm làm sạt lở các vách đá, bụi đường bám trắng xóa vào tóc, vào áo quần. Gian khổ, thiếu thốn là vậy nhưng anh em trong tiểu đội sống với nhau như ruột thịt, chia nhau từng ngụm nước suối, từng củ sắn lùi bụi tro.

Trong tiểu đội tôi có anh Nam, quê Nam Định, làm nhiệm vụ thợ rèn chuyên sửa chữa cuốc xẻng, xà beng cho anh em san đường. Anh Nam tính tình hiền lành, ít nói nhưng rất khéo tay. Đêm đêm dưới ánh đèn dầu trong hang đá, anh lại lấy những mảnh giấy vỏ bao xi măng nhặt được ngoài công trường, dùng kéo cắt phẳng phiu rồi lấy ngòi bút tự chế bằng tre chấm mực để viết thư về cho người mẹ già ở quê.

Vì không có giấy trắng, anh Nam viết chữ chi chít trên mặt trong màu xám của vỏ bao xi măng. Bức thư viết về những ngày bám chốt Đèo Ngang, về tình đồng đội ấm áp và lời hứa: 'Mẹ ơi, con ở đây khỏe lắm, bánh xe xích vẫn chạy đều vào Nam. Hết giặc con sẽ về cuốc ruộng, nuôi gà với mẹ...' . Tôi là người nhận nhiệm vụ thu gom những bức thư của anh em để gửi qua hòm thư bưu điện dã chiến.

Anh Nam đã hy sinh vào mùa đông năm ấy, khi một loạt bom bi bất ngờ dội xuống trận địa lúc anh đang cố cứu một chiếc xe goòng chở đá hộc tránh vực sâu. Bức thư trên giấy xi măng thời hoa lửa của anh chưa kịp gửi đi, tôi đã giữ lại và sau ngày hòa bình, tôi lặn lội về tận vùng quê miền biển Nam Định để trao lại cho mẹ anh. Nước mắt người mẹ già rớt xuống mảnh giấy xi măng bạc màu là hình ảnh ám ảnh tôi suốt cuộc đời, nhắc nhở về những ước mơ dung dị nhưng vô cùng cao đẹp của một thế hệ anh hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn