Bức Thư Trong Ba Lô
Năm 1968, giữa những ngày chiến trường miền Nam ác liệt, anh Nguyễn Văn Thành, một chiến sĩ trẻ mới tròn 20 tuổi, nhận nhiệm vụ hành quân vào mặt trận.
Trước lúc lên đường, mẹ anh lặng lẽ trao cho anh một chiếc khăn tay và dặn:
"Con đi vì Tổ quốc, mẹ không ngăn cản. Chỉ mong con luôn giữ vững niềm tin."
Trong ba lô của anh Thành luôn có một bức thư của mẹ. Mỗi khi nhớ nhà hay gặp khó khăn, anh lại lấy thư ra đọc. Những dòng chữ đã nhòe vì mưa rừng và mồ hôi nhưng vẫn là nguồn động viên lớn lao đối với người chiến sĩ trẻ.
Một lần, đơn vị của anh bị địch bao vây giữa rừng sâu. Lương thực cạn dần, nhiều chiến sĩ bị thương. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo ấy, anh Thành đã tình nguyện dẫn đường đưa đồng đội vượt qua vòng vây.
Trước khi xuất phát, anh lấy bức thư của mẹ ra đọc lần cuối. Anh nói với đồng đội:
"Nếu tôi có mệnh hệ gì, hãy gửi lại bức thư này cho mẹ tôi. Nhưng tôi tin chúng ta sẽ vượt qua."
Đêm ấy, dưới mưa bom và ánh pháo sáng, anh cùng tổ trinh sát mở đường thành công, giúp cả đơn vị thoát khỏi vòng vây an toàn.
Sau chiến tranh, anh Thành trở về quê hương. Bức thư năm nào vẫn được anh cất giữ cẩn thận. Mỗi khi kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh, anh lại lấy bức thư ra và nói:
"Sức mạnh giúp người lính vượt qua bom đạn không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình."


