BỨC THƯ TỪ CÁNH RỪNG XÀ NU.
Giữa khói lửa ngút trời của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một tình yêu vẫn nảy nở như nhành lan rừng trên vách đá. Câu chuyện về người chiến sĩ thông tin và cô thanh niên xung phong nơi ngã ba Đồng Lộc không chỉ là bản hùng ca về lòng quả cảm mà còn là nỗi lòng da diết của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trong ký ức của ông Nam, thời hoa lửa không chỉ có tiếng bom đạn rền vang mà còn có mùi thơm dìu dịu của những lá thư tay được viết vội dưới hầm chữ A. Năm ấy, ông là lính thông tin, còn bà Linh – người con gái có nụ cười rạng rỡ nhất vùng quê lúa Thái Bình – lại xung phong vào tuyến lửa Trường Sơn.
Họ gặp nhau bên một con suối nhỏ khi đơn vị của ông dừng chân tiếp tế. Chẳng có lời thề non hẹn biển, chỉ có một chiếc lược làm từ xác máy bay rơi mà ông tặng bà, cùng lời nhắn nhủ: "Đợi ngày thống nhất, anh về đón em." Thế nhưng, chiến trường chưa bao giờ là nơi dành cho những điều dang dở được trọn vẹn một cách dễ dàng.
Mùa hè năm 1968, pháo cao xạ nổ rung chuyển cả một vùng trời Hà Tĩnh. Ngã ba Đồng Lộc trở thành túi bom, nơi mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi. Đơn vị của ông Nam đóng quân cách đó không xa, hàng đêm ông vẫn nhìn về phía những quầng lửa sáng rực, lòng thắt lại khi nghĩ về đội thanh niên xung phong đang ngày đêm san lấp hố bom để thông đường cho xe ra tiền tuyến.



