Bức Thư Từ Chiến Hào
Giữa những ngày chiến đấu khốc liệt, một bức thư viết vội trong chiến hào đã trở thành kỷ niệm không thể quên của người lính trẻ, nhắc nhớ về tình đồng đội và nỗi nhớ quê hương trong thời hoa lửa.
Đó là vào cuối năm 1972, đơn vị tôi đang đóng quân tại một khu đồi gần chiến trường miền Trung. Những ngày ấy pháo kích diễn ra liên tục, nên chúng tôi phải đào chiến hào để vừa chiến đấu vừa trú ẩn. Một buổi chiều sau trận pháo kích kéo dài, không khí tạm yên. Tôi ngồi trong chiến hào, lấy giấy bút ra viết thư về cho gia đình. Đã nhiều tháng tôi chưa gửi được thư về nhà. Ngồi bên cạnh tôi là anh Lâm – một người lính lớn tuổi hơn. Anh vừa lau khẩu súng vừa hỏi: “Cậu viết thư về nhà à?” Tôi gật đầu rồi cười:
“Vâng, mẹ tôi chắc đang rất lo.” Anh Lâm im lặng một lúc rồi cũng lấy trong túi ra một tờ giấy nhỏ đã hơi nhàu. Anh nói:
“Tôi cũng đang định viết cho vợ và đứa con trai mới sinh.” Chúng tôi ngồi sát nhau trong chiến hào, mỗi người lặng lẽ viết vài dòng cho gia đình mình. Trên đầu thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng máy bay xa xa. Anh Lâm viết xong trước. Anh gấp bức thư lại cẩn thận rồi bỏ vào túi áo. Anh nói với tôi:
“Sau này nếu có dịp về quê, tôi sẽ kể cho con trai nghe rằng bố nó từng viết thư cho nó ngay trong chiến hào.” Những lời nói giản dị ấy khiến tôi nhớ mãi. Sau chiến tranh, mỗi người trong đơn vị trở về một quê hương khác nhau. Nhưng bức thư viết trong chiến hào ngày hôm đó vẫn luôn là kỷ niệm sâu sắc trong cuộc đời người lính của tôi. Nó nhắc tôi nhớ rằng, giữa bom đạn khốc liệt của thời hoa lửa, những người lính vẫn luôn mang trong tim hình ảnh gia đình và niềm hy vọng về một ngày hòa bình.



