“Bức thư từ chiến khu”
Năm 1970, giữa những cánh rừng già Quảng Trị, Hằng – cô bé 16 tuổi – cầm trên tay bức thư của anh trai vừa nhập ngũ: "Hằng à, ở chiến khu, mọi thứ khó khăn lắm. Nhưng nhìn thấy tuổi trẻ của các đồng đội, lòng anh lại thêm sức mạnh. Con gái hãy chăm sóc mẹ, đừng lo cho anh. Một ngày không xa, chúng ta sẽ cùng nhau trở về." Bức thư khiến Hằng vừa vui vừa rưng rưng nước mắt. Cô quyết định sẽ trở thành người liên lạc nhỏ giữa chiến khu và làng quê. Mỗi ngày, Hằng lặng lẽ mang tin tức, lương thực v
Năm 1970, giữa những cánh rừng già Quảng Trị, Hằng – cô bé 16 tuổi – cầm trên tay bức thư của anh trai vừa nhập ngũ:
"Hằng à, ở chiến khu, mọi thứ khó khăn lắm. Nhưng nhìn thấy tuổi trẻ của các đồng đội, lòng anh lại thêm sức mạnh. Con gái hãy chăm sóc mẹ, đừng lo cho anh. Một ngày không xa, chúng ta sẽ cùng nhau trở về."
Bức thư khiến Hằng vừa vui vừa rưng rưng nước mắt. Cô quyết định sẽ trở thành người liên lạc nhỏ giữa chiến khu và làng quê. Mỗi ngày, Hằng lặng lẽ mang tin tức, lương thực và thuốc men qua những con đường rừng bí mật. Trên lưng, cô đeo chiếc túi nhỏ, bên trong là vài món quà mẹ gửi cho anh trai: mấy chiếc khăn, vài gói kẹo, và cả bức thư mới nhất.
Một buổi sáng, khi Hằng đang vượt qua con suối nhỏ, tiếng súng vang lên từ phía bìa rừng. Cô nín thở, tim đập mạnh, bước chân run rẩy. Một đồng đội chiến khu – cậu bé tên Minh – từ bụi cây lao ra, kéo cô vào hầm trú ẩn. Hằng cảm thấy vừa sợ vừa biết ơn, nhưng cô không bỏ cuộc. Ngọn lửa trách nhiệm trong tim cô ngày một cháy mạnh.
Cuối cùng, sau nhiều chuyến đi nguy hiểm, Hằng nhận được tin anh trai an toàn và chiến thắng trở về. Cô đưa bức thư cuối cùng cho mẹ đọc. Mẹ cô khóc – nước mắt hạnh phúc, nỗi lo và niềm tự hào hòa lẫn nhau. Hằng biết rằng, chính những việc làm tưởng nhỏ bé của tuổi trẻ đã góp phần giữ gìn quê hương, giữ lửa cho những người đang chiến đấu nơi chiến tuyến.


