BỨC THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Trần Tấn Khanh
Chiều ấy, quê tôi có một cơn mưa rất nhẹ.
Mẹ ngồi bên hiên nhà, đôi mắt hướng mãi ra con đường làng. Trên tay mẹ là một lá thư đã cũ, những nếp gấp đã sờn theo năm tháng. Mẹ không đọc nữa, bởi từng dòng chữ trong đó, mẹ đã thuộc lòng.
Đó là bức thư cuối cùng anh gửi về từ chiến trường.
Anh là con trai duy nhất của mẹ.
Ngày anh lên đường, anh vừa tròn đôi mươi. Cái tuổi mà người ta thường bắt đầu nghĩ về tương lai, về một mái nhà nhỏ, về những mùa lúa chín và những ngày tháng bình yên bên gia đình.
Nhưng đất nước khi ấy còn chiến tranh.
Anh cùng những người bạn trong làng khoác ba lô lên đường.
Buổi tiễn đưa hôm ấy, mẹ không khóc. Mẹ chỉ sửa lại cổ áo cho anh rồi dặn:
“Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ.”
Anh cười, nắm tay mẹ:
“Con sẽ về, mẹ nhé!”
Một câu nói rất giản dị.
Mẹ đâu biết rằng, đó sẽ là lần cuối cùng mẹ được nhìn thấy nụ cười của con trai mình.
Những tháng ngày sau đó, anh cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng đất. Cuộc sống nơi chiến trường thiếu thốn và gian khổ. Những lá thư gửi về quê cũng không nhiều.
Mỗi lần nhận được thư, mẹ lại cẩn thận mở ra, đọc từng chữ.
Rồi một ngày, bức thư ấy được gửi về.
Anh viết cho mẹ rằng anh vẫn khỏe, đồng đội vẫn tốt, mọi người luôn thương yêu và giúp đỡ nhau. Anh kể rằng anh nhớ quê, nhớ con đường làng, nhớ tiếng gà gáy mỗi buổi sáng và nhớ nhất là bữa cơm mẹ nấu.
Cuối thư, anh viết rằng khi chiến tranh kết thúc, anh sẽ trở về.
Anh sẽ giúp mẹ sửa lại mái nhà.
Anh sẽ trồng trước sân một cây hoa mà mẹ thích.
Và anh sẽ đưa mẹ đi thăm những nơi mà mẹ chưa từng được đặt chân tới.
Mẹ đọc đến đó thì mỉm cười.
Bà gấp lá thư lại, đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ bên cạnh những kỷ vật của anh.
Từ hôm ấy, mẹ bắt đầu chờ.
Chờ ngày con trở về.
Nhưng chiến tranh vẫn kéo dài.
Một mùa xuân đi qua.
Rồi thêm một mùa hè.
Những lá thư từ chiến trường thưa dần.
Cho đến một ngày, người đồng đội của anh trở về quê.
Mẹ nhìn thấy người ấy từ đầu ngõ đã vội chạy ra.
Bà hỏi:
“Con tôi đâu?”
Người đồng đội im lặng.
Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, mẹ đã hiểu.
Anh không trở về nữa.
Mẹ đứng rất lâu giữa sân.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ lặng lẽ quay vào nhà, lấy bức thư cũ ra đặt lên bàn.
Bàn tay mẹ run run vuốt lên từng dòng chữ.
“Mẹ ơi, nhất định con sẽ trở về…”
Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi không thể thực hiện.
Anh đã nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều năm trôi qua.
Mái tóc mẹ bạc trắng.
Cây hoa trước sân mà anh từng hứa sẽ trồng cũng không phải do anh trồng. Nhưng mẹ vẫn chăm sóc nó mỗi ngày.
Mỗi mùa hoa nở, mẹ lại đứng bên hiên nhà thật lâu.
Có lẽ trong những cánh hoa ấy, mẹ vẫn nhìn thấy bóng dáng người con trai năm nào.
Ngày hôm nay, quê hương đã đổi thay.
Những con đường làng rộng hơn, những mái nhà mới mọc lên, tiếng trẻ em ríu rít đến trường thay cho tiếng bom đạn của một thời.
Một thế hệ mới lớn lên trong hòa bình.
Có thể các em chưa từng biết anh.
Chưa từng gặp những người lính năm ấy.
Nhưng mỗi dịp tháng Bảy, khi những nén hương được thắp lên trước những phần mộ liệt sĩ, câu chuyện về anh và những người đồng đội lại được kể.
Bức thư từ chiến trường vẫn còn đó.
Giấy đã úa màu.
Nét chữ đã nhòe theo năm tháng.
Nhưng tình yêu quê hương, tình yêu gia đình và lời hẹn với ngày hòa bình thì chưa bao giờ cũ.
Có lẽ điều đau đáu nhất trong những bức thư thời chiến không phải là những lời kể về gian khổ, mà là những ước mơ rất đỗi bình thường.
Một bữa cơm cùng mẹ.
Một mái nhà bình yên.
Một mùa lúa chín.
Một ngày được trở về.
Những điều tưởng như giản dị ấy, với anh và biết bao người lính năm xưa, lại trở thành những ước mơ không thể thực hiện.
Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.
Được trở về nhà sau một ngày làm việc.
Được quây quần bên gia đình.
Được tự do học tập, lao động và theo đuổi những ước mơ của mình.
Những điều bình dị ấy được xây nên từ sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Và vì thế, mỗi khi đọc lại “Bức thư từ chiến trường”, chúng ta không chỉ đọc một lá thư.
Chúng ta đang đọc một phần tuổi trẻ của cha anh.
Một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh.
Một tuổi trẻ không tiếc máu xương.
Một tuổi trẻ gửi lại những ước mơ riêng để giữ lấy bình yên cho quê hương.
Bức thư đã cũ.
Người viết thư đã mãi mãi nằm lại với đất mẹ.
Nhưng những dòng chữ ấy vẫn còn vang vọng như một lời nhắn gửi:
Hãy biết trân trọng hòa bình. Hãy sống một tuổi trẻ có ý nghĩa. Và hãy nhớ rằng, phía sau những ngày bình yên hôm nay là cả một thế hệ đã từng sống.



