Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bức thư từ chiến trường gian khổ

Lạng Sơn31/07/2026Nguyễn Văn Hiếu (Đoàn Phường Nam Đông Hà)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng thời gian Đại tướng Nguyễn Chí Thanh vào miền Nam trực tiếp chỉ đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ (từ năm 1964) là giai đoạn cực kỳ gian khổ và ác liệt. Đứng đầu Trung ương Cục miền Nam với mật danh "Anh Sáu Di giỗ", ông sống và làm việc giữa rừng sâu Tây Ninh, nơi từng nhành cây, ngọn cỏ đều bị bom đạn kẻ thù cày xới.

Dù bận rộn với hàng núi công việc tác chiến chỉ đạo chiến trường, Đại tướng vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho thế hệ thanh niên — những người đang trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu.

Một đêm mưa rừng rỉ rả tại căn cứ R, sau khi duyệt xong kế hoạch tác chiến cho Chiến dịch Pleyme, Đại tướng ngồi lại bên ngọn đèn dầu tù mù. Ông lấy ra một mẩu giấy nhỏ và viết thư gửi cho các chiến sĩ trẻ thuộc Đoàn Thanh niên Lao động miền Nam. Trong thư, ông không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay chỉ thị khô khan. Ông viết như một người anh đi trước tâm sự với các em trai, em gái của mình.

Ông viết: "Các đồng chí thanh niên thân mến! Rừng miền Nam mùa này mưa nhiều, muỗi rừng và sốt rét đang thử thách sức bền của chúng ta. Tôi biết nhiều đồng chí áo đã sờn vai, chân đi dép cao su rách, cơm chưa đủ no, nước chưa đủ uống. Nhưng tôi nhìn thấy trong mắt các đồng chí ngọn lửa của sự hy sinh và lòng dũng cảm..."

Ông nhắn nhủ các bạn trẻ rằng, tuổi trẻ thời đại này có một đặc ân lớn lao, đó là được trực tiếp đứng ở tuyến đầu gánh vác sứ mệnh lịch sử của dân tộc. Ông viết tiếp: "Đừng sợ gian khổ, vì chính gian khổ sẽ tôi luyện nên những con người thép. Mỗi trận đánh thắng, mỗi km đường rừng các đồng chí mở ra đều đang rút ngắn ngày đoàn tụ của hai miền Nam - Bắc."

Lá thư tay ấy sau đó được chép lại thành nhiều bản, chuyền tay nhau đọc khắp các chiến hào, từ căn cứ Tây Ninh cho đến vùng đồng bằng sông Cửu Long. Nhiều chiến sĩ trẻ đã gấp gáp lá thư ấy đặt vào túi áo ngực, ngay sát trái tim mình, coi đó là món quà vô giá và là động lực để bước vào những trận đánh sinh tử với kẻ thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn