Anh hùng Lao động

Bức thư từ chiến trường Thành Cổ Quảng Trị (Lê Văn Huỳnh) – Lời thề trước giờ quyết tử

Quảng Trị25/08/2026Trần Tiến Dũng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, hàng nghìn sinh viên các trường đại học tại Hà Nội đã gạt xới bút nghiên, xếp lại những dự định tương lai để lên đường vào chiến trường Quảng Trị. Trong số họ, anh Lê Văn Huỳnh – sinh viên năm thứ tư Đại học Bách khoa Hà Nội – đã để lại một kỷ vật vô giá: bức thư viết gửi người vợ trẻ và gia đình trước giờ bước vào trận chiến sinh tử tại Thành Cổ. Bức thư được viết vào ngày thứ 81 của chiến dịch, khi cuộc chiến giành giật từng ngôi nhà, góc phố đã lên đến đỉnh điểm.

Bức thư của Lê Văn Huỳnh không chứa đựng sự sợ hãi hay bi lụy, mà đong đầy tình yêu thương gia đình cùng một sự thản nhiên kỳ lạ trước cái chết. Anh viết cho người vợ mới cưới chưa đầy ba ngày đã phải chia tay: "Nếu ai hỏi em rằng anh ở đâu, em hãy trả lời rằng anh đang ở trong lòng đất Quảng Trị...". Anh chuẩn bị tinh thần cho việc mình sẽ ngã xuống và thậm chí còn dặn dò vợ chi tiết về việc tìm lại hài cốt của mình sau khi đất nước thống nhất, khi con đường hành quân đã thanh bình.

Không chỉ gửi gắm tình yêu riêng tư, bức thư còn thể hiện niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng hoàn toàn của dân tộc. Anh tin rằng sự hy sinh của mình và đồng đội sẽ đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đổi lấy nụ cười cho những thế hệ mai sau. Mấy ngày sau khi đặt bút viết những dòng chữ ấy, anh Lê Văn Huỳnh đã anh dũng hy sinh trong một trận pháo kích dữ dội của địch khi đang vượt sông Thạch Hãn.

Bức thư của người sinh viên Bách khoa Lê Văn Huỳnh ngày nay được lưu giữ trang trọng như một di vật lịch sử. Đó là minh chứng sống động cho tâm hồn lãng mạn nhưng vô cùng kiên cường của thế hệ "xếp bút nghiên chiến đấu", những người đã lấy máu mình tô thắm thêm trang sử vàng của dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn