Anh hùng Lao động

BỨC THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG VÀ NÚT THẮT TẠI VERRIÈRES

Câu chuyện ghi lại sợi dây liên lạc tinh thần kiên cường giữa chiến trường miền Nam khói lửa và bàn đàm phán Paris hoa lệ năm 1971. Nhận được bức thư tay gửi từ căn cứ Tây Ninh giữa lúc đàm phán bế tắc, Bà Nguyễn Thị Bình đã biến nỗi đau xé lòng trước những tổn thất của đồng đội thành bản lĩnh sắt đá để bẻ gãy sự áp đặt của đối phương.

Đồng Nai13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt những năm tháng diễn ra Hội nghị Paris (1968 – 1973), khoảng cách giữa chiến trường miền Nam khói lửa và bàn đàm phán sang trọng tại Thủ đô Paris (Pháp) được nối liền bằng những dòng điện đài mật và những bức thư tay vượt qua muôn vàn trạm gác gắt gao.

Bà Nguyễn Thị Mười, người cán bộ liên lạc mật tại căn cứ Trung ương Cục miền Nam (Tây Ninh), nhớ lại mùa khô năm 1971 – thời điểm địch tăng cường càn quét dữ dội vào vùng căn cứ hòng đè bẹp lực lượng chủ lực của ta, tạo thế mạnh trên bàn đàm phán. Nhiều chiến sĩ giao liên và du kích đã ngã xuống để giữ vững đường dây thông tin. Trước tình hình ấy, Ban Chỉ huy đã gửi một bức thư đặc biệt sang Paris cho Bà Nguyễn Thị Bình, báo cáo tình hình chiến sự và gửi gắm niềm tin trọn vẹn của quân dân miền Nam vào đoàn đàm phán.

Tại trụ sở Verrières-le-Buisson (Paris), giữa lúc cuộc đấu trí với phía Mỹ đang rơi vào bế tắc gay gắt do đối phương liên tục đưa ra các yêu sách phi lý, Bà Nguyễn Thị Bình nhận được bức thư mật từ Tây Ninh. Bức thư giấy pơ-luý mỏng dính, nét mực có chỗ bị nhòe vì sương rừng, ghi lại danh sách những đồng chí thân thiết của Bà vừa hy sinh trong trận chống càn tuần trước.

Nhà báo và các đồng chí trong đoàn kể lại, đêm hôm đó, phòng làm việc của Madame Bình sáng đèn rất muộn. Bà ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay siết chặt lá thư từ quê nhà, nước mắt lăn dài trên má. Nhưng nỗi đau đớn không làm Bà gục ngã hay xao nhãng.

Sáng hôm sau, bước vào phòng họp chính tại Trung tâm Hội nghị Kleber với phong thái vô cùng điềm tĩnh trong tà áo dài truyền thống, Bà Nguyễn Thị Bình đối diện với bài phát biểu đầy tính áp đặt của đại diện phía Mỹ. Khi phía đối phương tuyên bố sẽ gia tăng sức ép quân sự nếu ta không nhượng bộ, Bà ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào người đối thoại và cất giọng đanh thép:

"Các vị tin rằng bom đạn có thể buộc nhân dân chúng tôi lùi bước sao? Mỗi người dân miền Nam ngã xuống hôm nay không phải là sự khuất phục, mà là một lời thề chiến đấu đến cùng. Chúng tôi ngồi đây với tư thế của một dân tộc không bao giờ chịu bán rẻ độc lập, tự do. Nếu các vị không muốn tìm kiếm một giải pháp công bằng, chiến trường sẽ cho các vị câu trả lời!"

Sự kiên định sắt đá và khí thái ngút ngàn của "Madame Bình" ngày hôm đó đã làm khựng lại sự ngạo mạn của đối phương. Phía sau câu nói đanh thép ấy là sức mạnh từ những bức thư lem luốc khói súng gửi từ chiến trường miền Nam – nơi hàng triệu đồng bào, chiến sĩ đang dõi theo từng bước đi của đoàn đàm phán, tiếp thêm ngọn lửa niềm tin cho chiến thắng lịch sử của Hiệp định Paris năm 1973.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn