Bức thư từ đáy ba lô (1)
Bức thư từ đáy ba lô
(T/g; Nguyễn Văn Duy Khánh - 12A3)
Trong chiếc ba lô cũ kỹ của ông nội tôi, có một tập giấy viết tay đã mờ nét mực. Đó là những dòng nhật ký của một người lính công binh thời chống Mỹ. Ông kể về những ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nơi mà mỗi bước chân đều có thể chạm vào thần chết.
Những năm 1970, con đường mòn Trường Sơn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ông và đồng đội phải sống trong những hang đá ẩm ướt, ăn rau rừng, uống nước suối để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy. "Tiếng hát át tiếng bom", câu khẩu hiệu ấy không chỉ là tinh thần mà là lẽ sống. Có những đêm, dưới ánh pháo sáng lập lòe, các anh vẫn cười vang khi chia nhau mẩu lương khô cuối cùng.
Câu chuyện xúc động nhất là về người bạn thân của ông tên Nam. Nam hy sinh khi đang cố gắng phá một quả bom nổ chậm để đoàn xe chở đạn kịp qua đèo trước lúc trời sáng. Trong túi áo ngực của Nam, người ta tìm thấy một bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ ở quê nhà Thái Bình. Bức thư viết: "Mẹ ơi, con sắp về rồi, lúa chiêm năm nay chắc tốt lắm phải không mẹ?".
Ông nội tôi đã giữ bức thư ấy suốt 50 năm. Mỗi lần kể lại, mắt ông lại nhòe đi. Thời hoa lửa đối với thế hệ của ông là những mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập dân tộc. Những bức thư từ đáy ba lô chính là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trong chiếc ba lô cũ kỹ của ông nội tôi, có một tập giấy viết tay đã mờ nét mực. Đó là những dòng nhật ký của một người lính công binh thời chống Mỹ. Ông kể về những ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nơi mà mỗi bước chân đều có thể chạm vào thần chết.
Những năm 1970, con đường mòn Trường Sơn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ông và đồng đội phải sống trong những hang đá ẩm ướt, ăn rau rừng, uống nước suối để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy. "Tiếng hát át tiếng bom", câu khẩu hiệu ấy không chỉ là tinh thần mà là lẽ sống. Có những đêm, dưới ánh pháo sáng lập lòe, các anh vẫn cười vang khi chia nhau mẩu lương khô cuối cùng.
Câu chuyện xúc động nhất là về người bạn thân của ông tên Nam. Nam hy sinh khi đang cố gắng phá một quả bom nổ chậm để đoàn xe chở đạn kịp qua đèo trước lúc trời sáng. Trong túi áo ngực của Nam, người ta tìm thấy một bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ ở quê nhà Thái Bình. Bức thư viết: "Mẹ ơi, con sắp về rồi, lúa chiêm năm nay chắc tốt lắm phải không mẹ?".
Ông nội tôi đã giữ bức thư ấy suốt 50 năm. Mỗi lần kể lại, mắt ông lại nhòe đi. Thời hoa lửa đối với thế hệ của ông là những mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập dân tộc. Những bức thư từ đáy ba lô chính là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trong chiếc ba lô cũ kỹ của ông nội tôi, có một tập giấy viết tay đã mờ nét mực. Đó là những dòng nhật ký của một người lính công binh thời chống Mỹ. Ông kể về những ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nơi mà mỗi bước chân đều có thể chạm vào thần chết.
Những năm 1970, con đường mòn Trường Sơn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ông và đồng đội phải sống trong những hang đá ẩm ướt, ăn rau rừng, uống nước suối để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy. "Tiếng hát át tiếng bom", câu khẩu hiệu ấy không chỉ là tinh thần mà là lẽ sống. Có những đêm, dưới ánh pháo sáng lập lòe, các anh vẫn cười vang khi chia nhau mẩu lương khô cuối cùng.
Câu chuyện xúc động nhất là về người bạn thân của ông tên Nam. Nam hy sinh khi đang cố gắng phá một quả bom nổ chậm để đoàn xe chở đạn kịp qua đèo trước lúc trời sáng. Trong túi áo ngực của Nam, người ta tìm thấy một bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ ở quê nhà Thái Bình. Bức thư viết: "Mẹ ơi, con sắp về rồi, lúa chiêm năm nay chắc tốt lắm phải không mẹ?".
Ông nội tôi đã giữ bức thư ấy suốt 50 năm. Mỗi lần kể lại, mắt ông lại nhòe đi. Thời hoa lửa đối với thế hệ của ông là những mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập dân tộc. Những bức thư từ đáy ba lô chính là minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



