Bức Thư Từ Đáy Sông Thạch Hãn: Dự Cảm Phi Thường Và Lời Thề Tuổi 20 Của Liệt Sĩ Lê Văn Huỳnh
Ngô Ánh Tuyết
Bức Thư Từ Đáy Sông Thạch Hãn: Dự Cảm Phi Thường Và Lời Thề Tuổi 20 Của Liệt Sĩ Lê Văn Huỳnh
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bi tráng về sự hy sinh vô bờ bến của lớp lớp thanh niên Việt Nam. Giữa chảo lửa tàn khốc ấy, bức thư tuyệt mệnh của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã trở thành một chứng tích thiêng liêng về tinh thần quả cảm, tình yêu thương tha thiết và một dự cảm phi thường vượt qua ranh giới sinh tử.
Xếp Lại Bản Vẽ Gian Dở Vấn Bước Ra Chiến Trường
Lê Văn Huỳnh sinh năm 1949 tại vùng đất Thái Bình. Năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ tư khoa Xây dựng thuộc Trường Đại học Xây dựng Hà Nội, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh đã gác lại ước mơ kỹ sư cùng những trang giáo trình còn dang dở để khoác lên mình màu áo cựu chiến binh.
Ngày anh lên đường ra mặt trận, người vợ trẻ Đoàn Thị Xơ lặng người trong nước mắt. Họ vừa mới bén duyên vợ chồng, tính trọn vẹn thời gian bên nhau trước giờ chia ly chỉ vỏn vẹn đúng 6 ngày. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã trở thành hành trang ký ức vô giá để hai người trẻ tuổi mang theo: một người ra chiến trường đối mặt với mưa bom đạn xối, một người ở lại hậu phương đếm từng ngày chờ đợi.
Bức Thư 10 Trang Và Dự Cảm Lạ Kỳ Nơi Lòng Đất
Mùa hè năm 1972, trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị diễn ra tàn khốc. Lượng bom đạn dội xuống mảnh đất nhỏ hẹp này được ví có sức tàn phá tương đương hàng loạt quả bom nguyên tử. Giữa tâm bão chiến tranh, ngày 11/9/1972 — những ngày cuối của chiến dịch 81 ngày đêm — người lính trẻ Lê Văn Huỳnh đã ngồi lại trong căn hầm chiến đấu, viết một bức thư dài 10 trang gửi về hậu phương.
Điều khiến bức thư trở thành một huyền thoại chính là sự bình thản đến lạ kỳ của người chiến sĩ 23 tuổi trước cái chết, cùng một dự cảm chính xác tuyệt đối về số phận của bản thân. Anh ân cần dặn dò mẹ già giữ gìn sức khỏe, tha thiết mong người vợ trẻ nếu hòa bình lập lại hãy tìm hạnh phúc mới. Đặc biệt, như được báo trước, anh miêu tả chi tiết tới từng cột mốc địa lý nơi mình sẽ nằm xuống để gia đình sau này vào tìm:
"Mẹ kính đi thăm con, mẹ đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi con đã hy sinh khi đưa hàng qua sông... Từ thị xã qua cầu ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều 1. Nếu tính xuôi theo dòng nước thì mộ con ở cuối làng..."
Anh cũng không quên gửi lời nhắn nhủ riêng cho người vợ nơi quê nhà: "Thôi nhé, em đừng buồn, khi được sống trong hòa bình hãy nhớ tới anh. Nếu thương anh thực sự thì khi hòa bình, có điều kiện vào Nam, hãy mang hài cốt anh về..."
Kỳ Tích Mười Mấy Năm Sau Và Khúc Tráng Ca Bất Tử
Gần bốn tháng sau ngày đặt bút viết những dòng thư ấy, ngày 2/1/1973, trong lúc làm nhiệm vụ chèo thuyền đưa hàng tiếp tế qua sông Thạch Hãn, Lê Văn Huỳnh đã anh dũng hy sinh. Vị trí anh ngã xuống đúng tại bến đò Nhan Biều, hệt như những dòng dự cảm anh đã để lại. Bức thư được người đồng đội cẩn thận cất giữ và trao lại cho gia đình vào năm 1973.
Đến năm 2002 — tròn 30 năm sau mùa hè đỏ lửa — bà Đoàn Thị Xơ cùng người thân và các đồng đội cũ lặn lội vào Quảng Trị tìm mộ anh. Giữa vùng đất đã thay da đổi thịt, họ lần theo từng chi tiết nhỏ được chỉ dẫn trong bức thư từ ba thập kỷ trước. Và một kỳ tích đã diễn ra: hài cốt của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh được tìm thấy nằm bình yên dưới lớp đất sâu tại đúng vị trí thôn Nhan Biều mà anh từng mường tượng.
Bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh ngày nay đã trở thành một bảo vật quốc gia, một bài ca bất tử về lòng yêu nước. Người thanh niên tuổi 20 ấy đã bước vào cõi vĩnh hằng với tâm thế nhẹ nhàng, bởi anh tin rằng sự dâng hiến của thế hệ mình sẽ đem lại độc lập, tự do và hòa bình cho dân tộc.



