Người có công giúp đỡ cách mạng

BỨC THƯ TỪ ĐIỆN BIÊN

Một người lính viết thư về cho mẹ giữa chiến trường, còn người mẹ giữ lá thư ấy như một kỷ vật của cả gia đình.

Đồng Tháp11/08/2026Đoàn xã Quảng Tân (Quảng Tân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Hùng rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày lên đường, mẹ anh là bà Đào chỉ dặn:

“Con cố gắng giữ gìn sức khỏe.”

Hùng gật đầu.

Anh không biết mình sẽ đi bao lâu.

Những tháng ngày sau đó, Hùng cùng đơn vị tiến về Điện Biên.

Đường đi khó khăn.

Những đêm hành quân dài.

Có những lúc anh rất nhớ mẹ.

Một tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hùng tìm được một mảnh giấy.

Anh ngồi dưới ánh sáng yếu và bắt đầu viết.

“Mẹ kính yêu…”

Anh viết về những ngày hành quân.

Viết về đồng đội.

Viết rằng anh vẫn khỏe.

Anh không kể những điều khiến mẹ lo lắng.

Cuối thư, Hùng viết rằng khi chiến thắng, anh sẽ trở về.

Bức thư được gửi về quê.

Nhiều ngày sau, bà Đào nhận được.

Bà cầm lá thư bằng hai tay.

Đọc một lần.

Rồi đọc lại.

Bà không biết Điện Biên ở đâu.

Chỉ biết con trai đang ở một nơi rất xa.

Bà cẩn thận gấp thư lại.

Đêm ấy, bà lấy thư ra đọc lần nữa.

Người con gái hỏi:

“Mẹ đọc rồi mà?”

Bà đáp:

“Đọc thêm một lần cũng được.”

Bức thư trở thành vật quý giá nhất trong nhà.

Ở Điện Biên, Hùng vẫn cùng đồng đội tiếp tục nhiệm vụ.

Những ngày chiến dịch ngày càng căng thẳng.

Nhưng mỗi khi có thời gian, anh lại nghĩ đến mẹ.

Anh tự nhủ:

“Mình phải cố gắng.”

Rồi ngày chiến thắng đến.

Tin vui lan khắp nơi.

Hùng cùng đồng đội xúc động.

Anh nhớ đến bức thư đã gửi về.

Anh nghĩ:

“Mẹ chắc nhận được rồi.”

Sau chiến thắng, Hùng có thời gian viết thư lần nữa.

Lần này, anh chỉ viết:

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Con mong ngày trở về.”

Bà Đào nhận được thư.

Bà ngồi rất lâu.

Ngoài sân, lúa đang vào mùa.

Bà nhìn cánh đồng.

Trong lòng bà vừa vui vừa nhớ con.

Nhiều tháng sau, Hùng trở về.

Anh bước qua cổng làng.

Mẹ anh đứng trước cửa.

Bà nhìn con thật lâu rồi mới nói:

“Con về rồi.”

Hùng ôm mẹ.

Không ai nói thêm.

Nhiều năm sau, khi bà Đào đã qua đời, bức thư vẫn được Hùng giữ lại.

Chữ trên giấy đã nhạt.

Nhưng ông không bao giờ vứt đi.

Một lần, cháu ông hỏi:

“Ông giữ lá thư này để làm gì?”

Hùng trả lời:

“Vì đây là những dòng ông viết khi còn trẻ.”

Ông đưa lá thư cho cháu.

“Và vì nó nhắc ông nhớ rằng trong những năm tháng khó khăn nhất, phía sau người lính luôn có một gia đình chờ đợi.”

Người cháu đọc thư.

Cậu không chỉ nhìn thấy những dòng chữ cũ.

Cậu nhìn thấy hình ảnh một người lính trẻ, một người mẹ ở quê nhà và cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh với niềm tin vào ngày hòa bình.

Hùng khép chiếc hộp lại.

Ông nói:

“Cháu hãy giữ nó. Không phải vì nó quý về vật chất, mà vì nó nhắc chúng ta biết trân trọng những ngày hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỨC THƯ TỪ ĐIỆN BIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa