Thân nhân liệt sĩ, người có công

BỨC THƯ TỪ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Quảng Trị27/08/2026Nguyễn Dũng (Đoàn UBND tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Lê Văn Huỳnh đang là một sinh viên năm thứ tư Trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Tuổi trẻ của anh gắn với giảng đường, với những dự định về tương lai. Nhưng trước lời kêu gọi của Tổ quốc, người sinh viên ấy đã tạm biệt gia đình, người vợ trẻ và giảng đường đại học để lên đường nhập ngũ.

Anh được điều vào chiến trường Quảng Trị đúng vào thời điểm cuộc chiến đấu tại Thành cổ diễn ra ác liệt. Những ngày tháng ấy, bom pháo liên tục dội xuống thị xã. Người lính phải sống trong những căn hầm chật hẹp, thiếu thốn mọi thứ và luôn đối diện với nguy hiểm.

Trong hoàn cảnh ấy, Lê Văn Huỳnh vẫn giữ được sự bình tĩnh và niềm tin. Anh hiểu rằng chiến tranh có thể khiến mình không trở về, nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến câu chuyện về Lê Văn Huỳnh trở nên đặc biệt là bức thư anh viết từ chiến trường. Bức thư được xem như một lời nhắn gửi cuối cùng với gia đình, trong đó thể hiện tình cảm sâu nặng với mẹ, với người vợ trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Đọc lại những dòng thư ấy sau này, người ta càng xúc động bởi anh viết trong hoàn cảnh mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Một người lính trẻ vẫn nghĩ về gia đình, nhưng không vì thế mà sợ hãi trước nhiệm vụ.

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi giằng co từng mét đất. Cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm, từ ngày 28/6 đến 16/9/1972. Bom đạn đã phá hủy gần như toàn bộ thị xã; hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.

Lê Văn Huỳnh đã hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh không có cơ hội trở về gặp mẹ, gặp người vợ trẻ và tiếp tục hoàn thành những ước mơ còn dang dở.

Bức thư của anh được gia đình, bạn bè và đồng đội gìn giữ trong nhiều năm. Sau khoảng 40 năm, bức thư được trao tặng cho Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị để lưu giữ như một chứng tích về người lính đã hy sinh trong 81 ngày đêm.

Ngày nay, khi đến Thành cổ Quảng Trị, người ta không chỉ nhớ đến những trận đánh dữ dội mà còn nhớ đến những con người cụ thể như Lê Văn Huỳnh. Một sinh viên rời giảng đường, một người chồng rời người vợ trẻ, một người con rời mẹ để đi vào chiến trường và mãi mãi không trở về.

Bức thư của Lê Văn Huỳnh không chỉ là lời nhắn của một người lính với gia đình. Đó còn là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên đã gửi tuổi xuân cho Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn