Cựu chiến binh

Bức Thư Từ Trận Địa

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một bức thư chưa kịp gửi về gia đình đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao cho cả đơn vị. Câu chuyện phản ánh tình đồng đội, tình cảm gia đình và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Đồng Nai14/06/2026Lê Thị Mỹ Nguyệt (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Thắng, cựu chiến sĩ bộ binh, vẫn còn nhớ như in những ngày chiến đấu tại chiến trường miền Nam vào mùa mưa năm 1971.

Đơn vị của ông đóng quân trên một ngọn đồi nhỏ giữa rừng. Điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn. Thư từ từ hậu phương gửi vào thường phải mất nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng mới đến tay người nhận. Vì vậy, mỗi lá thư đều là món quà vô giá đối với người lính.

Một buổi chiều sau cơn mưa lớn, đơn vị nhận được một túi thư từ hậu phương. Ai nấy đều hồi hộp chờ nghe tên mình được gọi. Trong số đó có chiến sĩ trẻ Nguyễn Quốc Bình nhận được thư của mẹ. Đó là lá thư đầu tiên anh nhận được sau nhiều tháng xa nhà.

Bình đọc thư rất lâu rồi cẩn thận gấp lại, cất vào túi áo ngực. Anh kể với đồng đội rằng mẹ vẫn khỏe, em gái đã vào lớp một và cả gia đình luôn mong anh trở về bình an.

Tối hôm đó, Bình ngồi dưới ánh đèn dầu viết thư hồi âm. Anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, về tình đồng đội và niềm tin vào ngày chiến thắng. Tuy nhiên, do đơn vị nhận lệnh cơ động khẩn cấp vào sáng hôm sau, bức thư chưa kịp gửi đi.

Những ngày tiếp theo, đơn vị liên tục hành quân. Trong một trận chiến ác liệt, Bình bị thương nặng. Trước khi được đưa về tuyến sau điều trị, anh nhờ ông Thắng giữ giúp bức thư còn dang dở.

May mắn thay, Bình đã qua cơn nguy hiểm. Vài tháng sau, khi tình hình ổn định hơn, ông Thắng tìm lại bức thư và gửi về địa chỉ ghi trên phong bì. Không lâu sau, đơn vị nhận được thư hồi âm từ mẹ Bình. Bà xúc động viết rằng dù bức thư đến muộn, đó vẫn là món quà quý giá nhất bà từng nhận được vì biết con trai mình vẫn luôn hướng về gia đình.

Đối với ông Thắng, câu chuyện ấy là minh chứng cho sức mạnh của tình thân trong những năm tháng chiến tranh. Giữa bom đạn và gian khổ, những lá thư giản dị đã tiếp thêm nghị lực để người lính vượt qua mọi khó khăn.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, mỗi lần gặp lại đồng đội, ông Thắng vẫn kể về bức thư năm ấy như một kỷ niệm đẹp không thể nào quên của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn