Bức thư từ vùng biên
Bức thư từ vùng biên
Lan nhận được thư của chồng vào một buổi chiều mùa đông.
Anh đang làm nhiệm vụ ở vùng biên giới phía Bắc, nơi mùa đông lạnh đến mức nước trong chậu cũng có thể đóng băng.
Bức thư chỉ vỏn vẹn vài trang giấy.
Anh kể về những ngày trực chốt, về những đêm sương xuống dày đặc và những bữa cơm vội vàng bên đồng đội.
Cuối thư, anh viết:
“Em đừng lo cho anh. Ở đây anh có đồng đội, có bà con trong bản. Mọi người thương nhau lắm.”
Lan đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.
Cô biết anh không kể hết những khó khăn mình đang trải qua.
Cô cũng không hỏi thêm.
Cô chỉ viết thư trả lời:
“Anh cứ yên tâm làm nhiệm vụ. Ở nhà mẹ khỏe, em khỏe. Ngày nào cũng có người hỏi thăm anh.”
Những lá thư cứ thế đi qua lại giữa hậu phương và biên giới.
Có những lá thư mất nhiều tuần mới đến nơi.
Có những lá thư viết trong đêm, dưới ánh đèn dầu.
Nhưng mỗi lần nhận được thư, người lính lại cảm thấy quê nhà như ở rất gần.
Chiến tranh có thể khiến con người cách xa nhau hàng trăm cây số, nhưng những dòng chữ trên trang giấy lại nối hai miền thành một.


