BỨC THƯ ƯỚT MÁU VÀ LỜI NHẮN KHÔNG KỊP GỬI VỀ QUÊ
Ký ức về một bức thư còn dang dở của người lính trẻ, và khoảnh khắc người y tá chứng kiến ước nguyện chưa kịp gửi về gia đình.
Chiều Trường Sơn hôm ấy không có nắng rõ ràng.
Chỉ có những vệt sáng mờ xuyên qua tán rừng dày.
Trạm phẫu dã chiến vừa hoàn tất một ca cấp cứu thì lại có thêm thương binh mới được đưa về.
Trong số đó có một người lính trẻ.
Anh được đặt xuống cáng rất nhẹ nhàng.
Trên tay vẫn giữ chặt một mảnh giấy đã nhàu.
Chị Trần Thị Hạnh để ý ngay.
Không phải vì vết thương.
Mà vì bàn tay anh vẫn cố giữ lấy tờ giấy ấy ngay cả khi đã rất yếu.
Khi được đưa vào bàn cấp cứu, mảnh giấy được đặt sang một bên.
Nhưng chị vẫn nhìn thấy rõ những nét chữ còn dở dang.
Không trọn vẹn.
Như chưa kịp viết hết điều muốn nói.
Ca cấp cứu bắt đầu ngay lập tức.
Mọi người tập trung toàn bộ vào việc cứu chữa.
Người lính trẻ thỉnh thoảng khẽ cử động môi.
Như muốn nói điều gì đó.
Nhưng không đủ sức.
Chị Hạnh đứng bên cạnh, hỗ trợ từng thao tác.
Không khí trong lán phẫu căng thẳng.
Thời gian trôi rất nhanh.
Nhưng cũng rất nặng.
Sau một thời gian dài, tình trạng của anh dần ổn định hơn một chút.
Mọi người có thể tạm thở nhẹ.
Nhưng chỉ là tạm thời.
Người lính trẻ mở mắt rất khẽ.
Ánh mắt mệt mỏi nhìn về phía mảnh giấy đặt bên cạnh.
Anh khẽ đưa tay ra.
Nhưng không với tới.
Chị Hạnh hiểu ý.
Chị cầm mảnh giấy lên.
Anh nhìn chị.
Rồi khẽ mấp máy môi.
Chị ghé sát lại.
Nhưng anh không nói được trọn câu.
Chỉ nghe được vài từ rời rạc.
“Gửi… về… mẹ…”
Sau đó, anh lại chìm vào im lặng.
Không gian trong lán phẫu trở nên rất yên tĩnh.
Chị Hạnh cầm mảnh giấy ấy trong tay.
Cảm giác rất nặng.
Không phải vì giấy.
Mà vì điều chưa kịp nói hết.
Ca cấp cứu sau đó tiếp tục trong nhiều giờ.
Nhưng ký ức về mảnh thư ấy thì ở lại rất lâu trong lòng chị.
Sau này, chị thường nói:
“Có những lá thư chưa kịp gửi đi. Nhưng tình cảm trong đó thì không bao giờ mất đi.”



