Bức thư viết bằng máu của người lính Thành cổ Quảng Trị
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có những câu chuyện về những sinh viên xếp bút nghiên lên đường ra trận. Cựu chiến binh Lê Hữu Thảo nhớ về một người đồng đội đã dùng máu từ vết thương của mình để viết vội dòng chữ nhắn nhủ cho gia đình trên mảnh giấy gói lương khô. Nội dung không phải là sự sợ hãi, mà là lời khẳng định: "Con sẽ không làm hổ danh gia đình". Dòng sông Thạch Hãn lúc đó đỏ rực vì máu, những người lính vừa bước qua tuổi đôi mươi đã nằm lại dưới đáy sông để bảo vệ từng tấc đất thành cổ. Họ gọi nhau là "những người lính cảm tử", và mỗi tấc đất họ đứng đều được tưới bằng mồ hôi và máu đỏ trong những trận mưa pháo dập liên hồi.


