Bức thư viết bằng máu từ chiến hào Điện Biên
Bức thư viết bằng máu từ chiến hào Điện Biên
Bức thư viết bằng máu từ chiến hào Điện Biên
Nhân chứng kể lại: Cựu chiến binh Trần Quang Khải (Chiến sĩ Trung đoàn 102, Đại đoàn 308, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ 1954).Trận đánh đồi A1 tại Điện Biên Phủ mùa xuân năm 1954 là một ký ức nhuốm đầy máu và hoa mà suốt đời này tôi không thể nào quên. Địch phòng ngự kiên cố bằng hệ thống hầm ngầm cố thủ, lô cốt vững chắc và hàng rào dây kẽm gai dày đặc. Đội hình của chúng tôi phải giành giật từng tấc đất, từng đoạn chiến hào với địch dưới cơn mưa bùn lầy lội và đạn pháo đan cài dày đặc.Người tiểu đội trưởng của tôi tên là Nam, quê ở Nam Định. Anh là một người hiền lành, hay cười và có hoa tay vẽ rất đẹp. Đêm trước trận đánh quyết định đánh chiếm cứ điểm, tiểu đội chúng tôi ngồi túm tụm trong một đoạn công sự ngập bùn đến mắt cá chân. Anh Nam lôi ra một mảnh giấy gói bao thuốc súng đã nhàu nát, muốn viết thư về cho mẹ và người yêu ở quê nhà nhưng bút mực đã cạn, ngòi bút bị gãy do đất cát bám vào. Anh cười bảo: "Để mai thắng trận, anh dùng bút máy của lính Pháp viết một thể".Sáng hôm sau, trận đánh nổ ra vô cùng ác liệt. Anh Nam dẫn đầu tiểu đội xông lên đánh bộc phá để mở cửa mở qua hàng rào dây kẽm gai. Một loạt đạn đại liên từ lô cốt góc của địch bắn quét qua, anh Nam bị trúng đạn vào ngực. Tôi lao đến bên anh, đỡ anh vào một góc chiến hào. Máu từ ngực anh tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ chiếc áo trấn thủ. Anh biết mình không qua khỏi, dùng chút sức lực cuối cùng, lấy ngón tay nhúng vào dòng máu đang chảy trên ngực mình, run rẩy viết lên mảnh giấy bao thuốc súng cũ hai chữ: "QUYẾT THẮNG!".Chữ "THẮNG" chưa kịp viết trọn vẹn nét cuối cùng thì tay anh buông thõng xuống, đôi mắt nhắm lại thanh thản. Mảnh giấy thấm đẫm máu của anh được tôi cẩn thận cất vào túi áo ngực. Bức thư viết bằng máu ấy đã trở thành mệnh lệnh sống còn, tiếp thêm sức mạnh tối thượng cho chúng tôi xông lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm đồi A1 vào đêm hôm đó. Cho đến tận bây giờ, mỗi dịp kỷ niệm chiến thắng Điện Biên, hình ảnh ngón tay đẫm máu của anh Nam viết chữ lên mảnh giấy rách vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi như một biểu tượng của lòng yêu nước bất diệt.



