Bài viết

BỨC THƯ VIẾT DỞ

Một bức thư chưa kịp viết xong trong đêm hành quân đã trở thành ký ức theo người lính suốt cả cuộc đời.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1971, chiến sĩ trẻ Phan Quốc Huy đóng quân trong một cánh rừng gần biên giới. Đêm ấy hiếm hoi lắm đơn vị mới được nghỉ chân yên tĩnh. Tranh thủ ánh đèn pin yếu ớt che dưới tấm áo mưa, Huy lấy giấy ra viết thư về cho mẹ. Anh viết rất chậm vì lâu rồi chưa cầm bút. “Má à, ngoài này con vẫn khỏe…” Viết đến đó, Huy dừng lại thật lâu. Anh nhớ căn nhà nhỏ bên sông Hương, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi sáng, nhớ cả mùi khoai nướng những đêm mưa lạnh. Người đồng đội nằm cạnh khều nhẹ: — “Viết nhanh đi, lát còn hành quân.” Huy cười: — “Tui muốn viết kỹ một chút… lỡ má đọc nhiều lần.” Anh tiếp tục viết về những người đồng đội vui tính, về giấc mơ sau chiến tranh sẽ học làm thầy giáo, sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội. Nhưng khi bức thư còn dang dở, tiếng còi báo động vang lên. Địch đang càn tới. Cả đơn vị lập tức thu dọn hành trang. Huy vội gấp lá thư chưa xong nhét vào túi áo rồi lao vào màn đêm cùng đồng đội. Trận đánh hôm ấy diễn ra dữ dội đến tận sáng. May mắn sống sót, nhưng balô và nhiều giấy tờ của Huy thất lạc sau cuộc rút quân khẩn cấp. Bức thư cũng mất theo. Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhắc lại, ông Phan Quốc Huy vẫn tiếc mãi lá thư chưa gửi được ấy. Ông nói: — “Đó là lá thư thật lòng nhất tôi từng viết.” Rồi ông mỉm cười rất nhẹ: — “Nhưng chắc má tôi hiểu hết… dù bà chưa từng đọc.” Trong chiến tranh, có những lời chưa kịp nói thành câu. Nhưng tình yêu thương thì luôn còn mãi, như ngọn lửa âm thầm cháy trong tim những người chờ nhau qua năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn