Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bức thư viết dở

Ninh Bình19/05/2026Vũ Xuân Mạnh (Đảng uỷ xã Ninh Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng bom vừa dứt phía cao điểm, căn hầm chữ A sực nồng mùi khói cao su và đất khét. Thành quẹt vội dòng mồ hôi pha lẫn bùn đen trên trán, rút từ túi áo ngực mảnh giấy sọc ngang đã sờn mép. Anh hí hoáy viết thư cho người yêu dưới ánh đèn dầu tự chế từ vỏ lựu đạn. "Huệ ơi, Hà Nội mùa này chắc đã chớm thu. Cúc họa mi đã xuống phố chưa em? Ở đây anh vẫn khỏe, trận địa vừa thắng lớn...". Thành viết nắn nót, gửi gắm vào đó tất cả nỗi nhớ của chàng trai phố cổ lần đầu ra trận. Chợt có tiếng còi báo động rú lên liên hồi. Đèn tắt phụt. Thành cẩn thận gấp đôi tờ giấy, nhét vội vào túi áo bên trái, nơi lồng ngực đang đập liên hồi, rồi vác khẩu AK lao băng ra công sự. Trận địa pháo lại rung chuyển. Đêm ấy, một quả bom bi nổ loang nổ sát mép hào. Khi đồng đội tìm thấy Thành, anh đã hy sinh, nụ cười vẫn phảng phất trên môi. Mảnh giấy trong túi áo ngực thấm đẫm máu tươi, nét chữ "Huệ ơi" nhòe đi nhưng tình yêu của người lính trẻ thì mãi dừng lại ở tuổi hai mươi đẹp nhất, vẹn nguyên và bất tử giữa đại ngàn Trường Sơn khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn