BỨC THƯ VIẾT DỞ
Trong những câu chuyện về 12 ngày đêm cuối năm 1972, có một chi tiết khiến nhiều người xúc động: một bức thư bị bỏ dở.
Người viết bức thư ấy là phi công Vũ Xuân Thiều.
Ngày 21/12/1972, trong lúc Hà Nội liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá, Vũ Xuân Thiều viết thư cho cha mẹ.
Nhưng bức thư không bao giờ hoàn thành.
Ông nhận lệnh báo động và phải lập tức cất cánh. Những dòng chữ dừng lại giữa chừng.
Đó là hình ảnh rất thật của chiến tranh.
Một người lính vẫn là một người con. Anh có cha mẹ, có gia đình, có những điều muốn nói. Nhưng khi tiếng còi báo động vang lên, nhiệm vụ phải đặt lên trước.
Đêm 27/12/1972, Vũ Xuân Thiều tiếp tục xuất kích.
Trong trận chiến với B-52, ông đã chiến đấu đến cùng và hy sinh.
Bức thư viết dở trở thành một biểu tượng của tuổi trẻ trong chiến tranh.
Nó không có những lời lẽ lớn lao.
Chỉ là một bức thư của người con gửi cha mẹ.
Nhưng chính sự giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên xúc động.
Chiến tranh đã lấy đi một người con của gia đình, một phi công của Không quân và một tuổi trẻ đang còn rất nhiều dự định.
Tên Vũ Xuân Thiều sau này được đặt cho nhiều địa danh, trong đó có một tuyến đường ở Hà Nội.
Nhưng điều quan trọng nhất không nằm ở tên đường.
Điều quan trọng là ký ức về một con người đã sống và chiến đấu đến phút cuối cùng.
Đối với thanh niên hôm nay, câu chuyện ấy nhắc chúng ta phải biết trân trọng những điều bình dị: một mái nhà, một bữa cơm gia đình, một người cha, người mẹ.
Bởi những điều tưởng như bình thường ấy chính là thứ mà người lính năm xưa đã chiến đấu để bảo vệ.



