Bức thư viết dở nơi chiến trường
Đỗ Ngọc Hải Đăng
BỨC THƯ VIẾT DỞ NƠI CHIẾN TRƯỜNG
Có những lá thư không bao giờ được viết đến dòng cuối cùng
Đêm xuống trên một cánh rừng miền Trung.
Sau một ngày hành quân, đơn vị tạm dừng bên một con suối nhỏ. Những người lính tranh thủ mắc võng, người lau súng, người vá lại đôi dép đã mòn.
Ở một góc lán, Hải, người lính trẻ mới ngoài hai mươi tuổi, ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét.
Trước mặt anh là một tờ giấy.
Anh đang viết thư về nhà.
“Mẹ kính yêu,
Đã lâu rồi con chưa nhận được thư mẹ. Mẹ đừng lo cho con. Ở đây chúng con vẫn khỏe. Đêm nay trời mưa, con lại nhớ căn bếp nhà mình…”
Hải dừng bút.
Anh mỉm cười.
Không hiểu sao giữa chiến trường, chỉ cần nghĩ đến căn bếp nhỏ có mẹ ngồi bên nồi cơm, anh lại thấy lòng mình ấm lên.
Anh viết tiếp:
“Mẹ nhớ giữ sức khỏe. Khi đất nước hết chiến tranh, con sẽ về. Con muốn…”
Bỗng tiếng còi báo động vang lên.
Tất cả vào vị trí!
Hải gấp lá thư lại.
Nhưng rồi anh nghĩ:
“Để viết xong đã.”
Anh đặt lá thư vào túi áo.
Và chạy ra khỏi lán.
Trận đánh trong đêm
Tiếng pháo bắt đầu dội xuống.
Đất đá tung lên.
Cây rừng rung chuyển.
Hải cùng đồng đội lao về vị trí chiến đấu.
Không ai biết trận đánh sẽ kéo dài bao lâu.
Không ai biết bình minh ngày mai sẽ nhìn thấy những ai còn đứng đó.
Trong khoảng nghỉ ngắn giữa hai đợt pháo, Hải sờ tay vào túi áo.
Lá thư vẫn còn.
Anh tự nhủ:
“Ngày mai mình sẽ viết tiếp.”
Đó là một lời hẹn rất bình thường.
Nhưng chiến tranh đôi khi không cho con người cơ hội thực hiện những lời hẹn bình thường ấy.
Dòng chữ cuối cùng
Gần sáng, trận đánh trở nên ác liệt.
Một tiếng nổ rất lớn vang lên.
Hải ngã xuống.
Người đồng đội chạy đến:
— Hải!
Anh cố mở mắt.
Bàn tay vẫn nắm chặt túi áo.
Người đồng đội hiểu.
Anh lấy lá thư ra.
Tờ giấy đã nhàu và dính đất.
Những dòng chữ vẫn còn đó.
Nhưng phần cuối chỉ dừng lại ở:
“Con muốn…”
Không có câu tiếp theo.
Không có chữ ký.
Không có lời chào.
Không có dòng:
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ.”
Người đồng đội cầm lá thư thật lâu.
Rồi anh cất nó vào túi áo của Hải.
Bức thư trở về
Vài tháng sau, một người lính mang chiếc ba lô của Hải về quê.
Anh tìm đến căn nhà nhỏ ở cuối làng.
Một người mẹ già bước ra.
Bà nhìn chiếc ba lô.
Không hỏi nhiều.
Có lẽ bà đã hiểu.
Người lính lấy lá thư ra.
— Đây là thư anh Hải viết cho bác.
Bà run run cầm lấy.
Bà đọc từng dòng.
Đọc đến:
“Con muốn…”
Bà dừng lại.
Một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Bà hỏi:
— Nó chưa viết hết phải không chú?
Người lính cúi đầu:
— Dạ.
Bà im lặng rất lâu.
Rồi bà gấp lá thư lại thật cẩn thận.
— Không cần viết nữa đâu.
Người lính ngước lên.
Bà nói:
— Mẹ hiểu nó muốn nói gì rồi.
Nhiều năm sau
Chiến tranh kết thúc.
Căn nhà cũ được sửa lại.
Người mẹ đã già hơn rất nhiều.
Bức thư viết dở vẫn được bà giữ trong một chiếc hộp nhỏ.
Mỗi năm đến ngày giỗ con, bà lại mở ra.
Bà không đọc những dòng đầu nữa.
Bà chỉ nhìn ba chữ cuối cùng:
“Con muốn…”
Có người hỏi:
— Bác không muốn biết anh ấy định viết gì sao?
Bà mỉm cười buồn:
— Biết chứ.
— Nó muốn nói gì ạ?
Bà nhìn ra ngoài sân.
Một khoảng trời bình yên.
— Nó muốn về nhà.
Rồi bà nói thêm:
— Nhưng nó không kịp viết.
Khi chiến tranh chỉ còn trong ký ức
Nhiều năm sau, một người trẻ đến thăm gia đình Hải.
Anh nhìn thấy bức thư được ép cẩn thận trong một khung kính.
Dòng chữ đã nhạt màu.
Nhưng ba chữ “Con muốn…” vẫn còn rõ.
Người trẻ hỏi:
— Sao bác không viết thêm phần còn thiếu?
Người mẹ lắc đầu:
— Không ai có thể viết thay nó.
Căn phòng im lặng.
Ngoài cửa sổ, tiếng trẻ con chơi đùa vang lên.
Một đứa trẻ chạy ngang sân.
Một chiếc xe đạp lướt qua con đường làng.
Cuộc sống vẫn tiếp tục.
Người mẹ nhìn ra ngoài.
Bà nói rất khẽ:
— Ngày nó ra đi, nó chỉ mong được sống đến ngày hòa bình.
Bà đặt tay lên khung ảnh.
— Bây giờ đất nước hòa bình rồi.
— Vậy là nó đã về nhà theo một cách nào đó.
Bức thư không cần viết hết
Có những bức thư được viết đến dòng cuối cùng.
Có lời chào.
Có chữ ký.
Có ngày tháng.
Nhưng cũng có những bức thư mãi mãi dừng giữa chừng.
Không phải vì người viết không biết nói gì.
Mà vì chiến tranh đã lấy đi cơ hội để họ viết tiếp.
Bức thư của Hải chỉ có ba chữ cuối cùng:
“Con muốn…”
Nhưng đôi khi, ba chữ ấy đã đủ.
Bởi phía sau nó là cả một thế giới:
Con muốn về nhà.
Con muốn gặp mẹ.
Con muốn được nhìn thấy quê hương trong ngày hòa bình.
Con muốn sống một cuộc đời bình thường.
Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại là những điều lớn lao nhất đối với một người lính giữa chiến trường.
Và có lẽ, ý nghĩa sâu sắc nhất của bức thư viết dở là:
Chiến tranh không chỉ cướp đi những người lính. Nó còn cướp đi những câu nói chưa kịp nói, những cái ôm chưa kịp trao, những lời hẹn chưa kịp thực hiện và những lá thư chưa bao giờ có dòng cuối.
Nhưng những dòng chữ còn lại vẫn sống.
Bởi mỗi khi một người đọc nó, họ lại nhớ rằng:
Đằng sau mỗi người lính là một người mẹ chờ đợi.
Đằng sau mỗi trận đánh là những ước mơ rất đỗi bình thường.
Và đằng sau một bức thư viết dở là một cuộc đời đã dừng lại giữa chừng, để đất nước có được một ngày bình yên.



