Bức thư viết dưới ánh đèn dầu và lời hứa với người mẹ làng Trù Ninh
Giữa hai trận đánh căng thẳng nơi chiến trường miền Đông Nam Bộ, tôi tranh thủ ngồi dưới gầm hầm bệ súng, dùng mảnh giấy bao bao thuốc lá còn sót lại để viết thư về cho mẹ ở quê nhà Trù Ninh. Đèn dầu làm bằng vỏ đạn pháo phát ra ánh sáng tù mù, khói súng còn hăng nồng trong không khí nhưng ngọn bút vẫn lia nhanh trên trang giấy nát. Tôi viết gửi mẹ lời hứa sẽ chiến đấu thật tốt, sẽ sống sót trở về để phụng dưỡng mẹ khi đất nước hoàn toàn sạch bóng thù. Bức thư ấy phải mất hơn sáu tháng mới truyền qua bao nhiêu trạm giao liên để về tới tay mẹ, và mẹ tôi đã khóc hết nước mắt khi cầm trên tay mảnh giấy ố vàng có chữ viết của con trai.
Đoàn Thanh niên chúng tôi lặng người đi khi nghe bác Dậu kể về chiếc cầu nối tình cảm thiêng liêng giữa hậu phương và tiền tuyến qua những bức thư thời chiến. Giữa mưa bom đạn nát, tình yêu gia đình và hình bóng của người mẹ nơi quê nhà Hoằng Hóa chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất giúp bác Dậu và đồng đội giữ vững tay súng. Những dòng thư giản dị ấy chứa đựng một tình yêu quê hương đất nước nồng nàn, một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Hôm nay, trong thời đại công nghệ số hiện đại, việc liên lạc trở nên vô cùng dễ dàng, nhưng giá trị tình cảm thiêng liêng từ những bức thư thời chiến của bác Dậu vẫn là một bài học sâu sắc về tình mẫu tử và lòng hiếu thảo. Chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng, tình yêu Tổ quốc bắt đầu từ chính tình yêu gia đình, yêu từng con ngõ nhỏ của thôn Trù Ninh, và tuổi trẻ cần phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ người mẹ Việt Nam Nam anh hùng.



