Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bức thư viết giữa chiến hào - NDC

Tôi là Phạm Quang Thắng. Năm 1971, tôi 21 tuổi, là chiến sĩ bộ binh tham gia chiến đấu ở chiến trường đường 9 – Nam Lào. Chiến trường lúc đó khốc liệt vô cùng. Đất bị bom cày xới liên tục, cây rừng trơ trụi, nhiều đoạn hành quân chỉ còn dấu vết khói và đất cháy. Chúng tôi sống trong hầm chữ A, ngày ngủ ít, đêm di chuyển nhiều.

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG CÔNG ĐỨC (THPT Nguyễn Đổng Chi - Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Quang Thắng. Năm 1971, tôi 21 tuổi, là chiến sĩ bộ binh tham gia chiến đấu ở chiến trường đường 9 – Nam Lào. Chiến trường lúc đó khốc liệt vô cùng. Đất bị bom cày xới liên tục, cây rừng trơ trụi, nhiều đoạn hành quân chỉ còn dấu vết khói và đất cháy. Chúng tôi sống trong hầm chữ A, ngày ngủ ít, đêm di chuyển nhiều. Trong ba lô của tôi luôn có một cuốn sổ nhỏ và vài lá thư chưa gửi. Tôi viết thư cho mẹ, nhưng nhiều khi không có điều kiện chuyển về hậu phương, nên cứ viết rồi cất giữ. Có một lần trước trận đánh lớn, tôi viết vội một lá thư:
“Nếu mai con không trở về, mẹ đừng buồn. Con đã sống đúng với tuổi trẻ của mình.” Nhưng rồi lá thư ấy không bao giờ được gửi đi. Sau trận đó, đơn vị tôi bị chia cắt nhiều ngày. Khi tìm lại được ba lô, cuốn sổ vẫn còn, nhưng trang giấy đã ướt mưa rừng và nhòe mực. Tôi không nhớ mình đã viết những gì nữa, chỉ nhớ cảm giác lúc đặt bút: rất bình tĩnh, như thể tuổi trẻ khi ấy đã sẵn sàng cho mọi điều. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về nhà. Mẹ tôi vẫn còn, và tôi không bao giờ phải gửi lá thư “cuối cùng” ấy nữa. “Thời hoa lửa” với tôi là những bức thư chưa kịp gửi – nhưng lại trở thành ký ức đi theo cả đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn