Bức thư viết trên lá và nỗi nhớ gửi mẹ:
Khi giấy mực cạn kiệt giữa những ngày bị bao vây, người chiến sĩ đã dùng gai rừng tỉ mẩn khắc từng chữ lên những chiếc lá cây khô khổ lớn để gửi về cho mẹ. "Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo, giặc tan con sẽ về", những dòng chữ đơn sơ nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến. Những chiếc lá khô ấy theo túi của người liên lạc, vượt qua bao đèo dốc, có chiếc đến tay mẹ đã giòn tan, nhưng tình cảm trong đó vẫn vẹn nguyên, ấm áp. Mẹ cầm chiếc lá mà như cầm bàn tay thô ráp của con, cảm nhận được hơi thở của
Khi giấy mực cạn kiệt giữa những ngày bị bao vây, người chiến sĩ đã dùng gai rừng tỉ mẩn khắc từng chữ lên những chiếc lá cây khô khổ lớn để gửi về cho mẹ. "Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo, giặc tan con sẽ về", những dòng chữ đơn sơ nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến. Những chiếc lá khô ấy theo túi của người liên lạc, vượt qua bao đèo dốc, có chiếc đến tay mẹ đã giòn tan, nhưng tình cảm trong đó vẫn vẹn nguyên, ấm áp. Mẹ cầm chiếc lá mà như cầm bàn tay thô ráp của con, cảm nhận được hơi thở của rừng già và ý chí kiên cường của người lính. Bức thư đặc biệt ấy là minh chứng cho việc tình cảm gia đình và tình yêu tổ quốc luôn tìm được cách để kết nối, dù giữa muôn trùng ngăn cách và sự tàn khốc của máy móc chiến tranh.



