Bức Thư Viết Trên Mảnh Bao Xi Măng
Bức Thư Viết Trên Mảnh Bao Xi Măng
Mùa mưa năm 1972, đơn vị của anh Hòa đóng quân giữa một cánh rừng già. Giấy viết thư trở nên vô cùng quý giá. Những cuốn sổ tay đã dùng gần hết, những tờ giấy cuối cùng được dành cho báo cáo và nhiệm vụ.
Đã gần bốn tháng anh chưa gửi thư về nhà.
Một buổi chiều, trong lúc dỡ hàng ở kho hậu cần, anh nhặt được một mảnh bao xi măng còn sạch ở mặt trong.
Anh vuốt phẳng nó rồi cẩn thận viết từng dòng chữ.
Anh kể với mẹ rằng mình vẫn khỏe.
Kể rằng mùa này rừng nhiều hoa lạ.
Kể rằng đơn vị vừa nhận được ít đường và ai cũng vui như trẻ nhỏ.
Anh không kể về những trận bom.
Không kể về những người đồng đội vừa ngã xuống.
Cũng không kể về những đêm thức trắng vì sốt rét.
Bởi anh biết mẹ sẽ lo.
Cuối thư, anh viết:
“Con vẫn nhớ tiếng võng mẹ đưa mỗi tối.”
Lá thư ấy vượt hàng trăm cây số để về quê.
Nhiều năm sau, người mẹ vẫn giữ nguyên mảnh bao xi măng trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Mỗi lần nhớ con, bà lại lấy ra đọc.
Những dòng chữ đã nhòe theo thời gian.
Nhưng tình thương trong đó thì chưa bao giờ phai nhạt.



