Bức Thư Viết Trên Mảnh Bao Xi Măng (1)
Bức Thư Viết Trên Mảnh Bao Xi Măng
Ông Cường còn giữ một lá thư rất lạ.
Nó không được viết trên giấy.
Mà trên mặt sau của một mảnh bao xi măng.
Những năm chiến tranh, giấy là thứ vô cùng quý hiếm.
Có lần đóng quân ở vùng núi, nhớ nhà quá, ông muốn viết thư cho mẹ nhưng không tìm đâu ra giấy.
Cuối cùng ông nhặt được một mảnh bao xi măng sạch.
Ông cắt vuông vắn.
Nắn nót viết từng dòng chữ.
Kể chuyện đơn vị vẫn bình an.
Kể chuyện rừng núi mùa này nhiều hoa.
Kể rằng ông vẫn nhớ món canh rau tập tàng mẹ thường nấu.
Lá thư ấy cuối cùng đã đến tay người mẹ.
Nhiều năm sau, khi bà qua đời, gia đình tìm thấy nó được ép cẩn thận trong cuốn kinh cũ.
Những dòng chữ đã nhạt.
Nhưng tình cảm trong đó vẫn nguyên vẹn.
Ông Cường thường nói:
— Hồi ấy không có nhiều thứ. Nhưng những gì có được đều rất quý.
Có lẽ vì thế mà một mảnh bao xi măng cũng trở thành báu vật của cả một gia đình.



