Bức tranh không tem
Trong ngăn kéo bàn làm việc của thầy giáo Khôi có một chiếc phong bì màu vàng đã cũ.
Không dán tem.
Không ghi địa chỉ.
Không có người nhận.
Nhiều năm liền, thầy vẫn giữ nó.
Một hôm, học trò tò mò hỏi.
Thầy mở phong bì.
Bên trong là vài dòng chữ được viết từ ba mươi năm trước, khi thầy còn là học sinh.
"Nếu sau này con trở thành thầy giáo, xin đừng bao giờ để học trò cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau."
Đó là bức thư thầy viết cho chính mình.
Nhưng chưa từng gửi.
Mỗi lần gặp một học sinh học yếu, hoàn cảnh khó khăn hay muốn bỏ học, thầy lại đọc bức thư ấy.
Nó nhắc thầy nhớ lý do mình bước vào nghề.
Cuối năm học, một học sinh từng nhiều lần có ý định nghỉ học mang giấy báo trúng tuyển đại học đến gặp thầy.
Cậu xúc động nói:
– Nếu ngày ấy thầy không đến nhà con, chắc con đã bỏ cuộc rồi.
Thầy không nhắc đến bức thư.
Ông chỉ mỉm cười.
Chiều hôm ấy, thầy lại cất chiếc phong bì vào ngăn bàn.
Có những lá thư không cần gửi đi.
Bởi người nhận chính là bản thân mình.
Và điều quan trọng nhất là phải sống đúng với những điều mình từng viết.


