Cựu chiến binh

BỨC TRANH MANG MÀU CỦA ĐỔI MỚI

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC TRANH MANG MÀU CỦA ĐỔI MỚI

Ở một thị trấn nhỏ nằm giữa những ngọn núi xanh, có một cô bé tên Hương. Hương rất thích vẽ. Trong cuốn sổ nhỏ của mình, em thường vẽ những con đường quanh co, những mái nhà bên sườn núi và những cánh đồng đầy hoa.

Thế nhưng, Hương luôn cảm thấy những bức tranh của mình còn thiếu một điều gì đó.

Một ngày nọ, cô giáo giao cho cả lớp bài tập: “Hãy vẽ quê hương em trong tương lai.”

Các bạn bắt đầu vẽ những ngôi nhà cao tầng, những con đường rộng và những chiếc ô tô hiện đại. Riêng Hương ngồi rất lâu trước tờ giấy trắng.

Em nghĩ về quê mình.

Hương nhớ những con đường nhỏ thường lầy lội sau mưa, những người nông dân phải làm việc vất vả và những con suối ngày càng có nhiều rác. Em tự hỏi:

“Nếu quê hương đổi mới, liệu có nhất thiết phải đánh đổi màu xanh và vẻ đẹp vốn có hay không?”

Cuối cùng, Hương bắt đầu vẽ.

Trong bức tranh của em có những con đường sạch đẹp, những ngôi nhà sử dụng năng lượng mặt trời, những cánh đồng được chăm sóc bằng máy móc hiện đại. Nhưng bên cạnh đó vẫn có những hàng cây xanh, dòng suối trong veo và những ngôi nhà truyền thống.

Khi nhìn thấy bức tranh, cô giáo mỉm cười:

— Cô nghĩ em đã hiểu được điều quan trọng nhất của đổi mới.

Hương ngạc nhiên:

— Đó là gì ạ?

— Đổi mới không có nghĩa là xóa bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ. Đổi mới là biết giữ lại những giá trị tốt đẹp và tìm cách làm cho chúng phát triển hơn.

Bức tranh của Hương sau đó được chọn tham gia một cuộc triển lãm của trường.

Nhiều người dừng lại trước bức tranh. Một bác lớn tuổi nhìn thật lâu rồi nói:

— Đẹp lắm! Nếu tương lai quê mình được như thế này thì tốt biết bao.

Câu nói ấy khiến Hương rất vui.

Từ hôm đó, em cùng các bạn bắt đầu thực hiện những việc nhỏ: trồng thêm cây, thu gom rác quanh suối, làm những tấm áp phích tuyên truyền bảo vệ môi trường và tìm hiểu cách sử dụng năng lượng tiết kiệm.

Những việc ấy tuy nhỏ bé nhưng dần tạo nên sự thay đổi. Con đường đến trường sạch hơn. Dòng suối trong hơn. Sân trường có thêm nhiều bóng cây.

Một năm sau, Hương mở lại cuốn sổ cũ. Bức tranh năm nào vẫn còn đó.

Em nhận ra rằng quê hương không cần chờ đến một ngày xa xôi mới có thể thay đổi. Tương lai bắt đầu từ chính những hành động nhỏ của ngày hôm nay.

Hương nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tia nắng cuối ngày phủ lên những mái nhà một màu vàng dịu dàng.

Trong lòng cô bé lúc ấy có một niềm tin rất rõ ràng:

Nếu mỗi người đều góp một chút trí tuệ, một chút sáng tạo và một chút trách nhiệm, quê hương sẽ từng bước trở thành bức tranh đẹp nhất của tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn