Cựu chiến binh

Bức Tranh Tết Bằng Mực Tím Giữa Hào Giao Thông

Thời hoa lửa là một bức tranh đan xen kỳ diệu giữa sự khốc liệt đến tột cùng của chiến tranh và những khát vọng, tình cảm trong sáng đến nao lòng của tuổi trẻ. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Hùng kể về một món quà Tết vô cùng đặc biệt – một bức tranh phong cảnh quê hương được vẽ vội bằng ngòi bút máy và mực tím trên tấm giấy gói lương khô trong lòng giao thông hào, nơi cái đói, cái rét và bom đạn không thể dập tắt nổi tâm hồn lãng mộng của người lính trẻ.

Nghệ An16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức Tranh Tết Bằng Mực Tím Giữa Hào Giao Thông

  • Nhân chứng lịch sử: Cựu chiến binh, thông tin viên Phạm Văn Hùng (sinh năm 1951, hiện sinh sống tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ).

  • Bối cảnh: Những ngày giáp Tết Nguyên Đán năm 1972, tại một trọng điểm thông tin dã chiến dọc tuyến đường hành quân ở miền Tây Quảng Trị.

  • Mô Tả Câu Chuyện

    Thời hoa lửa là một bức tranh đan xen kỳ diệu giữa sự khốc liệt đến tột cùng của chiến tranh và những khát vọng, tình cảm trong sáng đến nao lòng của tuổi trẻ. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Hùng kể về một món quà Tết vô cùng đặc biệt – một bức tranh phong cảnh quê hương được vẽ vội bằng ngòi bút máy và mực tím trên tấm giấy gói lương khô trong lòng giao thông hào, nơi cái đói, cái rét và bom đạn không thể dập tắt nổi tâm hồn lãng mộng của người lính trẻ.


    Nội Dung Chi Tiết Câu Chuyện

    Cuối tháng Chạp năm 1971, chiến trường Quảng Trị chìm trong những trận mưa dầm dề rả rích. Không khí mùa xuân ở hậu phương lớn dường như rất xa xôi đối với những người lính thông tin đang bám trụ tại các đài quan sát dã chiến.


    Chàng trai trẻ Phạm Văn Hùng khi ấy mới 21 tuổi, vốn có năng khiếu hội họa từ thuở học sinh ở miền Bắc, được phân công giữ ca trực máy vô tuyến suốt đêm. Xung quanh hầm trực canh, bùn đất ngập ngụa, những cơn sốt rét rừng hành hạ thể xác khiến anh em ai nấy đều mệt mỏi.


    1. Nỗi Nhớ Nhà Đêm Giao Thừa Sớm

    Đêm đó, khi ca trực vừa chuyển sang khung giờ tĩnh lặng, cái lạnh cắt da cắt thịt từ bên ngoài hắt vào qua cửa hầm ngụy trang. Nhìn đồng hồ chỉ gần nửa đêm, nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương Phú Thọ với nhành đào phai trước hiên nhà bỗng ùa về cồn cào trong tâm trí anh Hùng.


    "Thèm biết mấy một chén trà nóng cùng gia đình, thèm tiếng cười nói rôm rả trong bữa cơm tất niên," ông Hùng bồi hồi nhớ lại, đôi mắt nhìn xa xăm. "Nhưng nhìn sang góc hầm, nơi đồng đội đang cuộn mình trong chiếc chăn mỏng qua cơn sốt, tôi tự nhủ phải làm một cái gì đó để xua đi không khí ảm đạm này, mang mùa xuân đến gần với anh em hơn."

    2. Tác Phẩm Nghệ Thuật Giữa Lòng Đất

    Không có giấy vẽ, không có màu tô, anh Hùng tỉ mỉ gỡ một tờ giấy lót bọc bên trong thùng lương khô quân dụng đã được cạo sạch dầu mỡ. Cây bút máy Trường Sơn chứa đầy mực tím – món báu vật dùng để ghi chép điện tín hỏa tốc – được anh lấy ra.


    Dưới ánh sáng vàng vọt, chập chờn của ngọn đèn dầu làm bằng vỏ đạn pháo, anh bắt đầu phác thảo những nét vẽ đầu tiên. Không phải là đạn bom hay khói lửa, dưới ngòi bút của người lính trẻ, hiện lên hình ảnh một gốc đa làng cổ thụ rợp bóng mát, bên cạnh là mái tranh nghèo yên bình và dòng sông quê uốn lượn hiền hòa.


    Từng nét mực tím được chăm chút tỉ mỉ suốt mấy tiếng đồng hồ liền. Có những lúc tiếng pháo bầy từ căn cứ địch nổ rền vang làm rung chuyển vách hầm, đất cát rơi lả tả xuống mặt giấy, anh vội lấy thân mình che chắn, cẩn thận phủi sạch rồi tiếp tục nắn nót từng đường nét.


    3. Món Quà Xuân Vô Giá

    Đến gần sáng, khi bức tranh hoàn thành, anh Hùng nhẹ nhàng dán nó lên vách hầm chính – nơi mọi người qua lại.


    Sáng hôm sau, khi anh em trong tổ thông tin tỉnh dậy, nhìn thấy bức tranh phong cảnh quê hương mộc mạc bằng mực tím hiện lên giữa lòng hào lạnh lẽo, cả căn hầm bỗng chốc lặng đi trong xúc động.


    "Cầm bức tranh trên tay, anh tiểu đội trưởng người Hà Nội rưng rưng ôm lấy tôi không nói nên lời," ông Hùng nghẹn ngào kể lại. "Giữa chốn đạn bom tơi bời, bức tranh ấy chính là quê hương, là niềm tin và là sức mạnh tinh thần to lớn giúp chúng tôi quên đi mỏi mệt, vững vàng tay máy giữ vững mạch máu liên lạc suốt cả chiến dịch."

    Chiến tranh đã lùi xa từ lâu, tờ giấy gói lương khô ngày ấy giờ đã phai màu theo năm tháng, nhưng ký ức về bức tranh mực tím trong lòng giao thông hào năm nào vẫn mãi là minh chứng sáng ngời về một thời hoa lửa hào hùng, nơi tâm hồn và khát vọng sống của con người không bao giờ bị khuất phục trước khói đạn.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện xúc động khác về những nẻo đường hành quân hay tình cảm quân dân thời kỳ đó không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn