Khác

Bức tranh thêu dở và ngày trở về:

Cô gái hậu phương đã dành ròng rã 5 năm để thêu một bức tranh phong cảnh quê hương, đợi ngày người yêu trở về. Khi bức tranh chỉ còn thiếu một nhành hoa thì tin báo tử gửi về. Cô không tin, vẫn tiếp tục thêu và đợi chờ. Đúng ngày 30/4 năm ấy, khi cô đang ngồi bên khung thêu, một người đàn ông sạm nắng, cánh tay trái không còn, đứng lặng trước cổng. Anh đã trở về từ cõi chết, vượt qua bao trại giam và chiến trường khốc liệt. Bức tranh cuối cùng cũng hoàn thành, không phải bằng sợi chỉ mà bằng nhữ

Quảng Trị09/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô gái hậu phương đã dành ròng rã 5 năm để thêu một bức tranh phong cảnh quê hương, đợi ngày người yêu trở về. Khi bức tranh chỉ còn thiếu một nhành hoa thì tin báo tử gửi về. Cô không tin, vẫn tiếp tục thêu và đợi chờ. Đúng ngày 30/4 năm ấy, khi cô đang ngồi bên khung thêu, một người đàn ông sạm nắng, cánh tay trái không còn, đứng lặng trước cổng. Anh đã trở về từ cõi chết, vượt qua bao trại giam và chiến trường khốc liệt. Bức tranh cuối cùng cũng hoàn thành, không phải bằng sợi chỉ mà bằng những giọt nước mắt hạnh phúc. Họ bắt đầu xây dựng lại tổ ấm, một tổ ấm bình yên mà cả một thế hệ đã phải đánh đổi bằng quá nhiều máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn