Bức tranh trên tường hầm
Nguyễn Thị Mai là thiếu nữ thời chiến, sống cùng dân làng trong hầm trú ẩn, dùng những bức tranh nhỏ để mang niềm vui và hy vọng giữa bom đạn.
Năm 1972, khi bom đạn rải rác khắp vùng, Mai cùng các bạn trẻ trong làng trú trong hầm dưới gốc cây cổ thụ. Để mọi người vơi bớt căng thẳng, Mai lấy giấy, bút màu và vẽ những bông hoa, cảnh đồng quê lên tường hầm.
Mỗi khi bom nổ, mọi người nhìn bức tranh, tinh thần trở nên vững vàng hơn. Mai kể: “Trong hầm tối tăm và tiếng bom rền, những bức tranh nhỏ như mang lại niềm vui và hy vọng. Chúng tôi cảm thấy bình yên hơn, như thể ngoài kia vẫn còn ánh sáng và cuộc sống.”



