Bức tranh tường ở xóm nhỏ
Ở một xóm nhỏ thuộc phường Đông Lương, giữa những ngôi nhà thấp lụp xụp, vẫn còn bức tường vôi cũ kỹ mà ngày xưa thanh niên xung phong và thiếu niên tiền phong từng dùng làm nơi ghi lại kế hoạch, lộ trình tiếp tế và nhắc nhở đồng đội. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, các bạn trẻ giật mình khi thấy những nét vẽ mờ nhòe nhưng vẫn còn phảng phất hình ảnh những thanh niên nhỏ tuổi vác gùi, đi qua con đường mòn, giữa rừng núi đầy bom đạn. Cụ Năm – năm nay đã ngoài 80 tuổi – đứng bên bức tường, chầm
Ở một xóm nhỏ thuộc phường Đông Lương, giữa những ngôi nhà thấp lụp xụp, vẫn còn bức tường vôi cũ kỹ mà ngày xưa thanh niên xung phong và thiếu niên tiền phong từng dùng làm nơi ghi lại kế hoạch, lộ trình tiếp tế và nhắc nhở đồng đội. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên đến, các bạn trẻ giật mình khi thấy những nét vẽ mờ nhòe nhưng vẫn còn phảng phất hình ảnh những thanh niên nhỏ tuổi vác gùi, đi qua con đường mòn, giữa rừng núi đầy bom đạn. Cụ Năm – năm nay đã ngoài 80 tuổi – đứng bên bức tường, chầm chậm kể: “Ngày đó, tụi tôi vẽ lên đây để ai đi qua cũng biết đường đi, thời tiết, cả nơi đặt hầm bí mật nữa. Mỗi nét vẽ là cả mồ hôi, cả hy vọng, cả nỗi sợ. Có lần, một nhóm thanh niên mới mười sáu tuổi lạc giữa trời mưa, run đến mức chẳng nhìn thấy đường. Nhìn vào bức tranh tường, họ tìm được hướng đi đúng, vượt qua được con suối ngập.” Bà cụ nhấn mạnh: “Đừng coi đây chỉ là vẽ vời. Nó là cả một phần tuổi trẻ của chúng tôi, tuổi trẻ đã chọn hy sinh để bảo vệ quê hương.” Một bạn đoàn viên hỏi: “Vậy những người vẽ bức tranh ni có còn sống không ạ?” Cụ Năm thở dài: “Một số còn sống, một số đã nằm lại đâu đó trên đường mòn. Nhưng mỗi lần nhìn bức tường này, tụi tôi như thấy họ vẫn bên cạnh, vẫn dẫn đường cho các thế hệ đi sau.” Các đoàn viên đứng lặng, ánh mắt nhìn bức tường cũ mà thấy cả một thời hoa lửa rực rỡ, thấy những bước chân tuổi trẻ đã dệt nên bình yên hôm nay. Một bạn khẽ nói: “Những bức vẽ mờ này, sao mà sống động quá. Như thể họ vẫn đang đi qua rừng núi, vẫn đang dạy chúng con cách vững bước trong cuộc đời.” Khi ra về, đoàn viên đặt một bó hoa nhỏ bên bức tường, như lời tri ân âm thầm nhưng đầy ý nghĩa. Bức tranh tường tuy cũ kỹ, nhưng trong ánh mắt các bạn trẻ hôm ấy, nó trở thành ngọn lửa sống, nhắc rằng tuổi trẻ – dù hôm nay hay ngày xưa – vẫn là sức mạnh, vẫn là hy sinh và vẫn là niềm tin soi sáng quê hương qua mọi thời gian.


