Bức tranh vẽ bằng bùn trên vách hầm
Tôi vốn là một sinh viên mỹ thuật xếp bút nghiên ra trận, mang theo bộ màu vẽ ít ỏi nhưng đã sớm cạn kiệt sau vài trận càn đầu tiên. Trong những ngày bám trụ dưới hầm bí mật ở chiến trường miền Đông Nam Bộ, tôi đã dùng bùn đất và than củi để vẽ lên vách đất. Tôi vẽ chân dung những người đồng đội, vẽ hình ảnh mẹ già ở quê hương và cả những cánh rừng cao su bị chất độc hóa học tàn phá. Những bức tranh đơn sắc ấy bỗng trở thành "nhà bảo tàng" nhỏ, nơi anh em tìm đến để thấy lại bóng dáng của cuộc sống đời thường. Có anh chiến sĩ sắp đi trận, nhờ tôi vẽ cho một bức tranh về cánh đồng lúa chín để anh mang theo trong túi áo làm động lực chiến đấu. Bùn đất dưới lòng hầm qua bàn tay tôi đã hóa thành những tác phẩm nghệ thuật sống động, chứa đựng khát khao hòa bình mãnh liệt. Có lần hầm bị ngập nước, những bức tranh tan ra thành bùn loãng, tôi lại cặm cụi vẽ lại khi nước rút đi với một sự kiên trì lạ lùng. Chúng tôi sống trong bóng tối nhưng tâm hồn lại luôn rực rỡ sắc màu của lý tưởng và niềm tin vào ngày chiến thắng cuối cùng. Những nét vẽ nguệch ngoạc ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những cơn đói, cơn khát và cả nỗi sợ hãi trước họng súng của kẻ thù. Sau này, khi trở về trường đại học, tôi không bao giờ quên được chất liệu đặc biệt nhất mà mình từng sử dụng: bùn đất của quê hương đau thương.



