Bức Tranh Vẽ Bằng Than Ở Hầm Trú Ẩn
Năm 1972, bà Lương Thị Hạnh làm nhiệm vụ y tế tại một xã thuộc tỉnh Hải Dương. Khi máy bay địch đánh phá miền Bắc ngày càng ác liệt, người dân phải sơ tán và sống phần lớn thời gian trong các hầm trú ẩn.
Trong một hầm lớn của làng, có rất nhiều trẻ em cùng người già trú ẩn mỗi khi có báo động. Những ngày dài trong hầm tối, chật chội khiến nhiều đứa trẻ sợ hãi, khóc thút thít.
Thấy vậy, bà Hạnh nghĩ cách làm cho không khí bớt căng thẳng. Bà nhặt một mẩu than từ bếp củi, rồi vẽ lên vách đất trong hầm những hình đơn giản: con trâu, cánh đồng, mái nhà, con chim bay.
Ban đầu chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng dần dần cả hầm bắt đầu thích thú. Trẻ em ngồi quanh xem bà vẽ, rồi tập tô lại bằng tay lên đất. Tiếng cười bắt đầu xuất hiện trong không gian vốn ngột ngạt.
Một bé trai hỏi:
“Bao giờ hết bom để ra ngoài chơi hả cô?”
Bà Hạnh xoa đầu em và nói:
“Khi nào hết sợ, là mình lại ra đồng được.”
Những bức tranh bằng than ấy không tồn tại lâu vì vách đất bị mưa gió làm mờ, nhưng ký ức về nó thì còn mãi trong lòng những người từng trú ẩn ở đó.
Sau chiến tranh, nhiều người khi gặp lại bà Hạnh vẫn nhắc:
“Cô là người đã vẽ lại cả bầu trời cho chúng tôi trong những ngày tối nhất.”
Bà thường nói nhẹ nhàng:
“Chỉ là mấy nét than thôi, nhưng giúp người ta bớt sợ thì cũng là điều đáng làm.”



